Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô thích sự hùng vĩ và nguy nga, màu sắc rực rỡ tô điểm dưới sự nghiêm trang, mang đến cảm giác đầy sức sống và cảm giác thần bí. Đáng tiếc cô số lần cô đi thăm nhà thờ gần như bằng không. Những cảm giác rung động do bức ảnh mang lại ít hơn nhiều so với cảm giác nhìn thấy nó ngoài đời thực.

Bàng Kinh Phú cùng cô đi dạo khắp nơi. Anh càng thấy hứng thú với sự rung động trên khuôn mặt cô, là thứ mà bình thường anh không có cơ hội nhìn thấy.

Lúc đi ra khỏi nhà thờ, Điền Yên nghe có người đang gọi cô, là tên tiếng Anh cô đã từng dùng.

“Ella!”

Bốn người đàn ông và phụ nữ phương Tây đứng ở quảng trường trước nhà thờ, mỗi người đều đeo cặp, vẫy tay chào cô.

Điền Yên thấy bọn họ, mặt đầy kinh ngạc, đang chuẩn bị đi qua, lại dừng bước nhìn về phía Bàng Kinh Phú.

“Bạn cùng lớp đại học của em.”

“Đi đi.” Anh nói: “Anh ở đây chờ em.”

Điền Yên đưa máy ảnh cho anh, không chút do dự chạy về phía bọn họ. Trong một cái chớp mắt đó, trong lòng Bàng Kinh Phú lộp bộp, còn cho là cô định bỏ rơi anh lần nữa.

Năm người đều rất ngạc nhiên khi gặp bạn cùng lớp ở đây, họ cùng trò chuyện về tình trạng hiện tại của bản thân. Điền Yên đang nghỉ học, nhưng khả năng cao là cô sẽ không đến trường nữa.

“Mọi người biết chuyện của giáo sư không?”

Bovis được thông báo là gián điệp quốc tế, những học sinh này cũng bị cảnh sát điều tra và thẩm vấn, môn học này cũng đã bị loại khỏi chương trình giảng dạy của trường.

Điền Yên chỉ nói mình biết, một người bạn học chỉ về phía sau cô hỏi: “Vị kia là bạn trai cậu sao?”

Điền Yên cười gật đầu, đưa tay đút vào túi áo khoác, yên lặng giấu chiếc nhẫn.

Điền Yên ghét kết hôn, cho nên cũng ghét bị người khác biết cô kết hôn.

“Ella! Cho cậu xem thứ này.”

Một bạn nữ cùng lớp lấy điện thoại ra đưa cho cô, hai người cúi đầu tới gần. Điền Yên nhìn cô ấy lướt màn hình, bấm vào nội dung trong phần mềm trò chuyện của một phần mềm xã hội.

“Người này biết chúng ta là bạn học, mấy tháng qua một mực hỏi thăm tin tức của cậu, cậu biết người này không?”

Vừa nói, cô ấy bấm vào trang chủ của đối phương.

Từ bên trong, một số hình ảnh về Tu viện Westminster ở Anh và những bức ảnh về Hawaii. Điền Yên nghĩ đây là Đàm Tôn Tuần.

“Mình biết, nhưng cậu không cần để ý, cứ chặn là được.”

Sắc mặt cô ấy khó xử, mấy người bên cạnh lộ ra biểu cảm một lời khó nói hết.

“Thật ra thì chúng mình đều bị người này quấy rầy, cũng có những bạn học khác nhận được tin nhắn của cậu ta. Nếu có thể, tốt hơn hết cậu nên liên hệ với cậu ta đi.”

Điền Yên kinh ngạc.

Cô không nghĩ tới Đàm Tôn Tuần lại làm đến mức này.

Từ khi trao đổi con tin là Nham Oanh với cậu ta, Điền Yên cũng không liên lạc với cậu ta nữa. Điện thoại của cô ở chỗ Bàng Kinh Phú, cô cũng không hay dùng điện thoại.

Có lẽ là Đàm Tôn Tuần đã gửi cho cô rất nhiều tin nhắn, nhưng đều bị Bàng Kinh Phú xóa nên cậu ta mới ‘thăm hỏi’ toàn bộ vòng xã giao của cô khi cô sống ở New Zealand.

“Mình biết, mình sẽ xử lý, xin lỗi vì đã gây rắc rối cho mọi người.”

Đối phương thản nhiên cười nói: “Không sao đâu. Gặp được mọi người ở đây mình rất vui, muốn chụp ảnh cùng nhau không?”

Điền Yên gia nhập với bọn họ, cô được người bên cạnh vây quanh ở chính giữa, nửa ngồi chồm hổm xuống mỉm cười rạng rỡ trước ống kính.

Sau khi tạm biệt, Điền Yên chạy chậm lại bên cạnh Bàng Kinh Phú. Anh vẫn đứng tại chỗ, còn duy trì tư thế mới vừa rồi, cho đến khi Điền Yên chủ động nắm tay anh, anh mới cùng cô sóng vai đi về phía trước.

“Sau khi trở về, em muốn dùng điện thoại một chút.” Điền Yên nói.

Bàng Kinh Phú đột nhiên siết chặt ngón tay cô một chút.

“Sao lại nghĩ đến việc chơi điện thoại?”

Điền Yên ngửa đầu nhìn anh, khí thế cao cao tại thượng, giống như là đã sớm biết anh đuối lý.

“Có phải anh giấu em chuyện gì không?”

Vẻ mặt Bàng Kinh Phú khinh thường, liếm răng hàm.

“Đàm Tôn Tuần gửi cho em bao nhiêu tin nhắn?”

Anh trào phúng.

“Không nhiều, mỗi ngày cũng chỉ ba mươi tin, một tuần hai trăm mười tin, mỗi một tháng tám trăm bốn mươi tin.”

Điền Yên cười khen anh: “Trí nhớ tốt như vậy. Bàng tiên sinh, chắc hẳn anh đã đọc chi tiết từng tin nhắn nhỉ.”

Bàng Kinh Phú cười lạnh: “Cả ngày lẫn đêm trừ hỏi em ở đâu thì chính là nói nhớ em, thứ miệng chó không mọc ra ngà voi, tôi không đọc cũng biết nội dung là gì.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận