Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì thế hai người thu dọn một chút, ra cửa, đi trên con đường nhỏ tuyết đọng thật sâu.
Lớp tuyết dày đặc xốp xốp, giẫm xuống phát ra tiếng sột soạt “xèo xèo”. Đường phố sau khi tuyết rơi rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có tiếng còi xe vang lên, lốp xe nghiền nát tuyết vỡ, kéo ra vết nước nhàn nhạt trên đường nhựa.
Bước chân hai người nông sâu luân phiên, hồi lâu cũng không có ai mở miệng nói chuyện.
Ngôn Trăn dẫn đầu phá vỡ xấu hổ: ” Anh…”
” Trần Hoài Tự.” Anh đúng lúc mở miệng,
” Đây là lần thứ hai chúng ta gặp mặt. ”
Khoảng cách gặp gỡ lần đầu ở sân bóng rổ đã qua hơn nửa năm, thời gian từ mùa hè biến thành mùa đông, địa điểm cũng từ Ninh Xuyên biến thành Boston.
Nhưng tâm tình dường như vẫn không có gì thay đổi.
” Đúng, em nhớ. ” Ngôn Trăn ở trước mặt người không quen còn có chút câu nệ,” Cám ơn anh Hoài Tự. ”
Anh thản nhiên nói: ” Không khách khí. ”
Vì thế lại lâm vào trầm mặc.
Mặc dù là mùa đông, nhưng trong công viên vẫn có rất nhiều người.
Ngôn Trăn một đường chụp ảnh, Trần Hoài Tự không nhanh không chậm đi theo phía sau nàng, một mực duy trì một khoảng cách, sẽ không để cho cô có cảm giác khó chịu.
Anh chân cao chân dài, khuôn mặt thanh tuấn đậm nét Á Đông, rất nhanh hấp dẫn sự chú ý của một đám nữ du học sinh người Hoa.
Có người đi lên phía trước, cùng anh đơn giản hàn huyên hai câu, xác nhận Trần Hoài Tự cũng ở Boston học, về sau lại muốn thêm wechat của anh.
Anh từ chối.
Cô gái lộ vẻ thất vọng, nhưng lại đề nghị có thể chụp ảnh chung hay không.
Anh lại lịch sự từ chối: ” Xin lỗi, tôi không thích chụp ảnh. ”
Cuộc đối thoại đều rơi vào trong tai Ngôn Trăn.
Lúc trở về, Ngôn Chiêu cũng tỉnh ngủ, chuẩn bị lái xe đưa Ngôn Trăn ra ngoài ăn cơm. Đại thiếu gia cho dù đi học ở Mỹ cũng phải đảm bảo độ thoải mái, không muốn chen chúc trên tàu điện ngầm và xe buýt đông người, vừa tới đã cầm bằng lái mua xe.
Nhưng tất cả mọi người đều xem nhẹ một sự thật, đó chính là tuyết đọng trước cửa rất nặng, xe không lái ra được.
Vì thế anh chỉ có thể gọi Trần Hoài Tự, hai người ở cửa xúc tuyết.
Ngôn Trăn mới không làm loại chuyện này, cô cầm máy ảnh mới mua mới chụp một lần, chụp được hình ảnh Ngôn Chiêu đang lao động, thỉnh thoảng mở miệng cười nhạo bộ dáng anh khôi hài, rất nhanh bị Ngôn Chiêu không cam lòng cắt ngang: “Có thể hay không đừng chụp anh?”
” Vậy em chụp ai? ”
” Cậu ấy. ” Ngôn Chiêu ý bảo người bên cạnh,”… Nếu em có thể chụp ảnh chung với anh ấy, cái túi lần trước mẹ không muốn mua cho em, anh mua cho em. ”
” Anh nghiêm túc chứ? ”
” Đương nhiên.” Ngôn Chiêu nhàn nhã nói, “Anh chưa bao giờ nuốt lời. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận