Chương 215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhìn Thấu
Vi Sinh Biệt Hạc đã lùi ra, đôi mắt màu trà chứa đầy suy nghĩ u ám đáng sợ, nhìn chòng chọc vào cửa.
“Này…” Giọng nữ yếu ớt truyền tới từ chỗ đầu cầu thang.
Vi Sinh Biệt Hạc nhìn về phía âm thanh phát ra.
Hạ Tuyết Thuần ôm một chú Yorkshire xinh xắn, đáng thương nhìn anh ta: “Xin hỏi chú chó nhỏ này là của anh phải không?”
Yorkshire điên cuồng quẫy đuôi trong vòng tay của cô ta, sủa gâu gâu hai tiếng.
Vi Sinh Biệt Hạc không lộ biểu cảm gì, mặt mũi lại dần trở nên u tối hơn.
Không phải anh ta đã bảo quản gia đưa chó của anh ta đi chỗ khác chơi rồi sao? Tại sao lại ở trong tay Hạ Tuyết Thuần?
Kiều Sở Sở nghe thấy giọng nói này, mở hé cánh cửa ra, quan sát Vi Sinh Biệt Hạc.
[Tình huống gì đây?]
[Hạ Tuyết thuần tới rồi sao?]
[Không phải mình đã khiến hai người họ không gặp nhau rồi sao? Tại sao Hạ Tuyết Thuần lại ở đây chứ?]
[Chẳng lẽ là cốt truyện bắt buộc, Vi Sinh Biệt Hạc sẽ yêu Hạ Tuyết Thuần?]
[Vậy mình còn cần quản anh ta nữa không?]
Đôi chân mày kiếm của Vi Sinh Biệt Hạc hơi nhướng lên, mặt mày sa sầm biến thành bình thường trong chốc lát: “Là chó của tôi.”
Anh ta ngồi xuống, dang rộng tay: “Lục Lục, qua đây với cha nào.”
Hạ Tuyết Thuần vội thả Lục Lục xuống, ngược lại Lục Lục dang cái chân ngắn nhỏ xíu vui vẻ bổ nhào vào trong tay Biệt Hạc.
Anh ta dịu dàng vuốt ve đầu chó nhỏ, khóe miệng hơi giương lên: “Chó ngoan của cha đâu nào?”
Chú chó “gâu” một tiếng.
Biệt Hạc cười càng dịu dàng hơn: “Ừm, đúng là chó ngoan của cha.”
Anh ta liếc mắt nhìn về phía khe cửa hơi hé ra của cửa phòng khách, nở nụ cười nắm chắc thắng lợi, hỏi Hạ Tuyết Thuần: “Cô tên Hạ Tuyết Thuần?”
Kiều Sở Sở: “!”
[Sao anh ta biết Hạ Tuyết Thuần?]
[Không phải anh ta có tính ai cũng không thèm quan tâm hết sao? Chẳng lẽ anh ta đã nhìn trúng Hạ Tuyết Thuần từ lâu rồi?]
Mặt Hạ Tuyết Thuần đỏ ửng, gật đầu đáp: “Vâng, tôi tên Hạ Tuyết Thuần.”
Biệt Hạc ôm chó tiến về phía cô ta: “Chúng ta qua chỗ cửa sổ nói chuyện đi.”
Nhịp thở Kiều Sở Sở như ngừng lại, trong lòng hét to: [Đừng đi mà Vi Sinh Biệt Hạc! Dù anh là biến thái nhưng đây là người khiến anh yêu tê tâm liệt phế đấy! Anh sẽ chết dưới đáy vực, tuy đó là tự anh tìm đường chết!]
Dường như Vi Sinh Biệt Hạc đã vấp chân một cái, nhưng vẫn đi tới bên cạnh cửa sổ với Hạ Tuyết Thuần.
Kiều Sở Sở không nghe được cuộc trò chuyện giữa bọn họ.
Cô lặng lẽ ló đầu ra.
Chỉ thấy ở tận đầu hành lang, Vi Sinh Biệt Hạc mặc âu phục cắt may vừa vặn, trong lòng bế một cô chó Yorkshire bé nhỏ đáng yêu, nói chuyện với Hạ Tuyết Thuần mặc quần áo nhân viên phục vụ.
Hạ Tuyết Thuần buộc tóc đuôi ngựa cao, mặt mộc giản dị, đôi mắt phát sáng nhìn anh ta.
Vi Sinh Biệt Hạc quay lưng về hướng Kiều Sở Sở, nên cô không nhìn thấy nét mặt của anh ta, chỉ có thể cảm nhận được thái độ của anh ta khá thoải mái thả lỏng.
Rõ ràng, ở cùng Hạ Tuyết Thuần giúp anh ta thả lỏng tâm trạng.
Kiều Sở Sở lén lút chạy tới chỗ lan can cầu thang, tay nắm chặt tay vịn, ló đầu nhìn hai người bọn họ.
Vi Sinh Biệt Hạc hỏi: “Cô tìm ra chó của tôi ở đâu vậy?”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hạ Tuyết Thuần hơi hoảng, vội vàng cười nói: “Tình cờ trông thấy thôi, tôi thấy chắc nó có chủ nên tìm hồi lâu.”
Đôi mắt Vi Sinh Biệt Hạc tối đi, giọng điệu hơi căng, rõ ràng trở nên sâu xa khó đoán hơn: “Ồ, vậy sao?”
Bởi vì chó của anh ta quá nhỏ, sợ bị người ta giẫm trúng nên anh ta đã làm khu vực để dắt chó đi dạo, để chó ở đó, chó sẽ không chạy mất, người cũng có thể yên tâm đi làm những chuyện khác.
Hạ Tuyết Thuần đang nói dối.
Cô ta trộm chó từ chỗ dắt chó mang tới đây.
Vi Sinh Biệt Hạc nhếch miệng cười mỉa mai.
Kiều Sở Sở nắm chặt lấy lan can, trái tim treo lơ lửng: “[Thôi xong rồi, loại chuyện như cứu cô chó quan trọng nhất của mình, nhất định sẽ khiến Vi Sinh Biệt Hạc sinh ra hảo cảm.]
Cô hận sắt không rèn được thành thép: [Sao mình lại quên mất vậy chứ, Vi Sinh Biệt Hạc đã có thể thích Hạ Tuyết Thuần, là bởi anh ta thích kiểu như Hạ Tuyết Thuần!]
Kiều Sở Sở xoa cằm: [Hay là mình mặc kệ nhỉ? Não yêu đương thế này ai mà có thể khuyên can cho được? Câu trả lời chính xác chắc hẳn là tôn trọng chúc phúc cũng như cái chết đã định.]
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Kiều Sở Sở lại lắc đầu lia lịa: [Không được, không được, nếu Vi Sinh Biệt Hạc chết, Vi Sinh Hoài Lăng sẽ đi báo thù, vòng hào quang của nam nữ chính Hạ Tuyết Thuần và Quý Yến Xuyên sẽ khiến Hoài Lăng mất mạng. Hoài Lăng chết xong, lão nhị gia tộc Vi Sinh sẽ chết, lão nhị chết xong đến Vi Sinh Văn Trạm chết, đến cuối cùng chỉ còn lại một mình chị Dư Xán, nói không chừng chị Dư Xán cũng sẽ chết!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận