Chương 215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ai? Là Tiểu Quân sao?

Khoảnh khắc đó, tim hắn nhảy lên mãnh liệt, mong chờ xoay người, “Tiểu… là cô?”

Kết quả, hắn đoán sai rồi, người gọi hắn không phải là Thu Tiểu Quân, mà là Bạch Trục Nguyệt có tướng mạo Thu Tiểu Hi.

“A, nhìn thấy em thật là ngoài ý muốn sao?” Bạch Trục Nguyệt vũ mị cười hỏi.

“À, có một chút.” Hắn che dấu tâm tình mất mát, nhàn nhạt cười nói, “Cô tại sao cũng tới Dương quốc?”

“Em nghe nói chị em đã tới Dương quốc cho nên cũng tới.” Bạch Trục Nguyệt lộ ra vẻ thật cao hứng, nhìn ánh mắt hắn, trước sau thật thâm tình, “Chúng ta có thể gặp nhau trên đường, cũng là một loại duyên phận, vậy cùng nhau đi quán bar uống chút rượu, thế nào?”

Uống rượu? A, hình như là một ý tưởng không tồi.

Hắn không nghĩ nhiều liền gật gật đầu, “Được.”

Vào quán bar, hai người ngồi ở một vị trí tương đối an tĩnh.

Sau khi gọi mấy bình rượu cao cấp, Mạc Thiếu Đình một mình đã uống vài ly, dường như hy vọng cồn có thể làm mình mê man, làm mình quên đi cái gì đó.

Hắn uống xong một ly rồi lại một ly, Bạch Trục Nguyệt ân cần rót rượu cho hắn, dường như hắn uống càng nhiều, cô càng cao hứng.

Uống gấp quá, chỉ có vài ly mà Mạc Thiếu Đình giống như đã có chút say, khuôn mặt anh tuấn hơi phiếm hồng, nói chuyện cũng không còn nhanh nhẹn, “Cô, cô cũng uống đi.”

Bạch Trục Nguyệt cười đến quỷ mị vô cùng, “Được, em cũng uống.” Nói xong lắc lắc ly rượu, nhìn khuôn mặt phiếm hồng của hắn mà yêu mị uống một ly rượu, ngay sau đó lại rót thêm cho hắn, “Thiếu Đình, em đã uống, anh cũng nên uống.”

Hắn bưng ly rượu lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, “Ách ~” ly rượu này vừa xuống bụng, hắn khó chịu nhíu mày, dần dần say ngã xuống trên bàn.

Thấy hắn say, Bạch Trục Nguyệt lộ ra vẻ sung sướng tươi cười, vươn tay, lắc lắc vai hắn, “Thiếu Đình, anh ở chỗ nào? Em đưa anh về nghỉ ngơi.”

“Tôi… trụ tại khách sạn xx.” Hắn nấc một tiếng, nhắm mắt mơ màng nói.

Nửa giờ sau, Bạch Trục Nguyệt đem hắn đưa về khách sạn, đỡ hắn tiến vào phòng, sau đó lại đỡ hắn vào phòng ngủ.

“Tiểu Quân…… Tiểu Quân……” Nằm ở trên giường, hắn nhắm mắt lại một lần lại một lần nỉ non tên Thu Tiểu Quân, khuôn mặt uống say mà đỏ hồng tràn đầy thống khổ, “Tiểu Quân…… Anh yêu em…… Đừng rời anh đi…… Tiểu Quân……”

Thu Tiểu Quân, ngươi cư nhiên làm học trưởng ta nhớ mãi ngươi không quên như vậy?

Nghe được hắn nỉ non tên Thu Tiểu Quân, Bạch Trục Nguyệt trong lòng thật hận, hụt hẫng ngồi ở mép giường, vươn tay nhẹ nhàng vuốt mặt hắn như chạm vào chí bảo hi hữu trên thế giới này, khẽ khàng nói, “Học trưởng, người anh yêu hẳn là em, không phải là Thu Tiểu Quân… Anh tỉnh lại nhanh lên, trên thế giới này người yêu anh nhất, xứng với anh nhất là em, là em…”

Một lát sau, Mạc Thiếu Đình chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt hắn rất đẹp, như lốc xoáy có thể cuốn vào bao nhiêu linh hồn thiếu nữ, hắn chớp chớp, đôi mắt liền ướt, không biết tại sao nhìn mặt Bạch Trục Nguyệt thành Thu Tiểu Quân, tim thắt chặt đau đớn, “Tiểu Quân, anh không muốn rời em đi. Anh… muốn mỗi ngày đều cùng với em ở bên nhau, nhớ nhung làm anh thống khổ quá.”

Nói đến đây, tay hắn nâng lên cầm bàn tay đang vuốt ve mặt hắn, “Anh hối hận, hối hận, anh không nên rời khỏi… Anh yêu em, yêu đến không biết chính mình là ai nữa… Tiểu Quân, anh nguyện ý ở bên em, mặc kệ trong lòng em có bao nhiêu người đàn ông, anh cũng muốn ở bên em, chỉ cần trong lòng em có chỗ nào đó cho anh là được.”

Cao cao tại thượng, địa vị vững vàng như núi của hắn, như thế nào lại có thể nói ra lời hèn mọn như vậy?

Nghe được lời nói này của hắn, Bạch Trục Nguyệt không thể tưởng tượng được, quả thật không thể tin được, hắn thế nhưng lại yêu Thu Tiểu Quân như vậy, yêu cô đến nỗi tôn nghiêm đều từ bỏ.

Ma lực tình yêu rốt cuộc to lớn đến chừng nào? Có thể làm cho một người hoàn toàn thay đổi sao? Làm đồ ngốc biến thành trí thức, làm trí thức biến thành đồ ngốc? Làm vương giả thành nô lệ, làm nô lệ thành vương giả?

“Tiểu Quân, Tiểu Quân…… Hôn anh, hôn anh đi…… Anh cầu em……” Hai mắt hắn đẫm lệ mông lung nhìn mặt Bạch Trục Nguyệt, khàn khàn cầu xin.

Bạch Trục Nguyệt biết hắn nghĩ mình là Thu Tiểu Quân.

Cảm giác bị hắn đem mình thay thế cho Thu Tiểu Quân làm trong lòng cô khó chịu cực kỳ, cũng cực kỳ thống hận, nghĩ nghĩ, cắn cắn môi, cả giận nói: “Học trưởng, anh nhìn rõ ràng một chút, em là Bạch Trục Nguyệt, không phải là Thu Tiểu Quân. Kêu em Trục Nguyệt, kêu em Trục Nguyệt, em không phải thay thế cho Thu Tiểu Quân, Thu Tiểu Quân mới là thay thế, người anh yêu chính là em, là em, không phải cô ta, không phải, Thu Tiểu Quân cô ta là hàng giả.” Cô càng nói càng kích động, đôi mắt chớp chớp, nước mắt trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống trên mặt.

Thanh âm cô thật kích động, Mạc Thiếu Đình dần dần thanh tỉnh một chút, nhìn cô lệ rơi đầy mặt, thập phần kinh ngạc, “Thu Tiểu Hi, tại sao lại là cô? Vì sao cô ở đây? Vì sao lại khóc?”

“Học trưởng, ách ô, em mới là người anh yêu, em là Trục Nguyệt, Bạch Trục Nguyệt.”

“Thu Tiểu Hi, cô làm sao vậy?” Lời nói của cô làm hắn như lọt vào sương mù, “Trục Nguyệt là chị cô à?”

“Không, không phải, em mới là Trục Nguyệt chan chính của anh, Thu Tiểu Quân là hàng giả, cô ta lợi dụng tướng mạo của em để câu dẫn anh.”

“Ách, cô rốt cuộc đang nói cái gì?” Hắn càng nghe càng hồ đồ, khó chịu nhíu mày, sau xoay người xuống giường, “Cô đi đi.”

“Không, em không đi.” Cô kiên quyết lắc đầu, bỗng nhiên vươn tay, ôm chặt lấy hắn, “Học trưởng, anh là của em, anh là của em, em sẽ không cho tiện nhân Thu Tiểu Quân kia cướp anh đi.”

“Cô nói bậy bạ cái gì? Có phải cô uống trúng thuốc gì làm tinh thần không được bình thường?” Mạc Thiếu Đình nghĩ trăm lần cũng không ra, “Mau buông tay, lập tức rời khỏi chỗ của tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận