Chương 215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Miệng cố kìm lại những tiếng rên rì, cô hai tay vờn quanh cổ của hắn, nam nhân chân dài uốn lượn, đầu gối đẩy ra hai chân của cô, càng mở, thon dài ngón tay tại dâm huyệt bên trong không ngừng quấy đảo, dâm thủy dính đầy quần lót, chảy ra ướt tay hắn.

“Chậc chậc, ướt quá.”

Hiển nhiên cô đã động tình, nhưng hắn không thể đâm vào.

Đầu lưỡi hắn chậm rãi lui ra ngoài, ghé vào bên tai của cô nhẹ giọng nói, “Cho em lên đỉnh, được không?”

Vân Tô Tô đỏ mặt, nắm chặt quần áo hắn không lên tiếng, xấu hổ cắn môi dưới.

Đàm Lam coi như cô đồng ý, hai ngón tay khép lại, không ngừng đâm vào bên trong, dâm thuỷ của cô róc rách chảy ra, thanh âm dâm mỹ làm cho cô cúi đầu càng thấp, gắt gao dựa vào lồng ngực của hắn, không rõ hiện tại cô có biểu cảm gì.

“Ướt quá Tô Tô, không thoải mái sao? Dâm thủy dính quá, chảy cả ra cả tay tôi rồi.”

“Ô…… Đừng nói nữa.”

Hắn cong khóe mắt cười, “Xấu hổ?”

Tốc độ cắm vào càng nhanh hơn, hai chân cô căng thẳng, đùi đều run rẩy, chỉ có thể đỡ để hắn mới không ngã xuống.

Dần dần, cỗ cảm giác khác thường kia tới, âm đạo co rút lại càng ngày càng dùng sức, cô phát ra tiếng rên rỉ nhỏ giọng, muốn thét chói tai, gắt gao túm quần áo của hắn khóc lên.

“Đàm Lam… “Giọng nói nhỏ như đang làm nũng.

“Sắp sắp ra rồi sao?”

“Ừm……”

Hắn cắn lỗ tai cô liếm liếm, “Vậy anh nhanh hơn một chút.”

Quần lót đã bị dâm thủy thấm ướt, ba ngón tay được đưa vào, liều mạng đỉnh vào bên trong, bên trong nàng chảy càng chảy ra nhiều, hắn dứt khoát không chịu ngưng lại, nàng nón thở nhẹ giọng kêu đau.

“A…… Sâu quá, đau quá nhẹ một chút…… Nhẹ một chút! A!”

Cả người cô run lên, hoàn toàn không còn khí lực, bên tai ong ong, dâm thủy phun ra cũng nhiễm ướt quần jean.

Đàm Lam rút tay ra, tất cả đều là nước, cảm thán nói, “Chậc, chảy nhiều như vậy.”

Vân Tô Tô xấu hổ trốn vào trong ngực hắn, hừ hừ, “Không thoải mái.”

“Ở đâu?”

“Phía dưới, thật khó chịu, dính nhớp .”

Hắn nở nụ cười, “Không phải đều là em chảy ra sao? Bé cưng, thời gian chúng ta không ở cạnh, có tự thủ dâm lần nào chưa?”

“Không có……”

Cô chỉ cần chạm vào phía dưới mình sẽ nhớ tới hồi ức không chịu nổi, làm sao dám đi tự an ủi, mặc dù có đôi khi sẽ chảy ra chút chất lỏng, cũng chỉ dám cầm giấy vệ sinh đi lau.

Tay kia Đàm Lam ôm eo cô, “Ôm chặt tôi, để tôi rửa tay, lát nữa thay quần cho em.

Cô đã xấu hổ đến mức không biết phải làm gì, chỉ dám ôm cổ hắn, vùi mặt ở nơi không ai có thể nhìn thấy.

Quý Đỗ đưa quần áo mới tới, là chính hắn đi mua.

Váy công chúa phối hợp với tất chân trắng, nói gì cô cũng không chịu mặc.

Vân Tô Tô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần lót cũng cởi ra và ngồi cuộn tròn trên nắp bồn cầu.

Đàm Lam nhẹ giọng khuyên nhủ, “Không có quần áo, chỉ có cái này, mặc tạm một chút đã”

Cô cầm lấy bộ quần áo kia, trực tiếp ném xuống sàn nhà vệ sinh.

“Tôi không mặc, xấu chết đi được! Đánh chết cũng không mặc.”

Nghẹn đỏ mặt, vùi vào trong đầu gối nhỏ giọng nức nở.

Vừa thấy cô khóc, Đàm Lam hoảng hốt, chỉ có thể gọi điện thoại cho Trịnh Nghị, bảo hắn nhanh chóng mua một bộ quần áo tới.

Quả nhiên không có bất ngờ gì xảy ra, chỉ có quần áo thể thao cô mới chịu tiếp nhận, Quý Đỗ ở trên hành lang nhai kẹo thổi bong bóng, nhìn cô một thân áo thể thao màu xám, nghi hoặc hỏi.

“Váy tôi mua đâu?”

“Ném đi rồi ”

“Ném đi làm gì!”

Vân Tô Tô đi tới đạp hắn một cước, phát tiết lên người hắn, chảy nước mắt uỷ khuất, “Xấu chết đi được, xấu chết đi được!”

Bị xấu đến phát khóc, Quý Đỗ ôm bụng đau cúi xuống, không cam lòng nói, “Xấu chỗ nào!”

Vân Tô Tô không để ý tới hắn, “Tôi phải về tìm ba mẹ tôi.”

Trịnh Nghị vội vàng giữ chặt cô, Lam Đà còn đang nói chuyện phiếm với ba mẹ cô, không thể để cô biết.

“Không thể đi, em vừa thay quần áo, ba mẹ khẳng định sẽ hoài nghi.”

Cô quay đầu hung ác trợn tròn mắt, “Đó là ba mẹ tôi, không phải của anh! Chú ý dùng từ.”

Hắn bị chọc cười, “Sớm muộn gì cũng vậy, ngoan một chút, chờ quần giặt sạch chúng ta lại đi, ba mẹ đang ăn cơm sẽ không nhàm chán, lát nữa sẽ nói em đau bụng ở nhà vệ sinh lâu một chút.”

Thật đúng là lấy cớ giúp cô nghĩ kỹ, Vân Tô Tô nhìn mấy người đàn ông này, Hứa Tân giúp cô giặt quần, hoài nghi có phải đã có âm mưu gì dự phòng không.

Sau khi dùng xong bữa cơm hôm đó, ba mẹ cô trở nên vô cùng kỳ lạ, liên tục kêu cô ra ngoài tiếp xúc, hẹn hò với người khác nhiều hơn, hôm nào rảnh rỗi thì đưa người ta về nhà.

Vân Tô Tô không biết ba mẹ đang nói tới ai, ba mẹ hỏi mấy lần nhưng cô cũng chỉ trả lời qua loa, trong lòng cô biết rõ, cũng mơ hồ nhận ra ba mẹ đang nói tới việc gì, đang nói tới ai.

Cô chỉ muốn về nhà bình an, không ngờ ba mẹ không chào đón cô về nhà một chút nào, thậm chí còn muốn đẩy cô ra ngoài tiếp xúc nhiều hơn.

Chắc hẳn hai người họ đã làm gì sau lưng mà cô không hề hay biết.

Vân Tô Tô mất nửa giờ để thuyết phục bọn họ, bằng cả cách khóc lóc, gây sự, van nài làm nũng, rốt cuộc Trịnh Nghị phải chở cô về nhà, khuyên nhủ cô.

“Ngày kia tôi đến đón em, nếu như em dám chạy trốn, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.”

Cô mở cửa bước xuống xe, vẻ mặt khinh thường: “Ai thèm bỏ chạy chứ.”

“Mong rằng em giữ lời.”

Nguyên Dịch làm công việc kinh doanh trong công ty của gia đình Lam Đà, nhờ đó mà cuộc sống được cải thiện hơn, gia đình họ đã chuyển từ tòa nhà đổ nát dành cho nhân viên sang khu chung cư mới hiện đại hơn, tuy nhiên cô vẫn chưa quen với nơi ở mới này.

Cô gõ cửa, người phụ nữ bên trong nhanh chóng đáp lại, chạy ra mở cửa, vẻ ngạc nhiên không thể che giấu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận