Chương 215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh kìm nén sự oán giận, hỏi: “Em muốn muốn trả lời cậu ta?”

“Không có cách nào, cậu ta cũng quấy rầy đến bạn cùng lớp của em, dù sao cũng phải để cậu ta tuyệt vọng mới được.”

Bàng Kinh Phú không nói nửa lời, thầm chấp nhận, nhưng từ mọi mặt vẫn có thể cảm nhận được sự không hài lòng của anh. Chẳng hạn như ngón tay siết chặt không thả, giống như cố ý muốn cho Điền Yên cảm nhận được sự tức giận của anh.

“Bàng Kinh Phú, cảm ơn anh đã cho em chút không gian tự do.”

Cô tôn trọng và lịch sự khiến anh héo hon như một quả cà tím trước sương giá. Sau khi nới lỏng sức lực, Điền Yên đưa ngón tay của cô xuyên qua kẽ hở giữa các ngón tay của anh, đan mười ngón tay với bàn tay rộng lớn của anh.

…Điền Yên gọi điện cho Đàm Tôn Tuần.

Đàm Tôn Tuần rất hưng phấn, trong hưng phấn mang theo tức giận, chất vấn cô tại sao bây giờ mới gọi.

Đối mặt với giọng nói phách lối của cậu ta, Điền Yên cũng không giận, bình tĩnh hòa nhã nói với cậu ta mấy tháng qua bản thân khá tốt.

Đàm Tôn Tuần đối với Điền Yên mà nói càng giống như là một thành viên trong gia đình hơn, nhưng ranh giới giữa họ là bạn bè, không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của đối phương, là cách cơ bản nhất để hòa hợp.

Điền Yên hiểu tại sao Đàm Tôn Tuần lại trở nên như vậy, cô biết sự hận thù của cậu ta đến từ đâu, cũng biết phải làm gì để khiến cậu ta chấm dứt hoàn toàn đoạn tình cảm này.

“Đàm Tôn Tuần, tôi muốn nói với cậu một chuyện.”

Điền Yên không cho phép cậu ta nói chen vào, tiếp tục nói: “Tôi sắp kết hôn rồi.”

Bên kia giống như là bị rút dây điện đột ngột, không có âm thanh, nhưng hơi thở thô lỗ càng ngày càng nặng nề. Nặng nề đến mức người ở đầu dây bên này có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển của cậu ta, hơi thở thô ráp gấp gáp đến mức như sắp hỏng mất.

“Anh ta ép cô!”

“Tôi tự nguyện.”

“Tôi không tin!” Đàm Tôn Tuần gầm lên.

“Tin hay không thì tùy.” Điền Yên dùng giọng điệu đùa giỡn, thở dài một tiếng nói: “Đừng quấy rầy bạn học của tôi nữa, có chuyện gì cậu có thể gửi tin nhắn cho tôi. Tôi thường không kiểm tra điện thoại, nhưng nếu tôi thấy thì sẽ trả lời cậu, được không?”

Đàm Tôn Tuần siết chặt quả đấm đập về phía vách tường, áp trán vào bức tường trắng trước mặt, tức giận hỏi, đến mức cổ và mặt đỏ bừng.

“Cô xem tôi là cái gì! Cô biết tôi có tình cảm gì với cô, cô đều biết! Tại sao cô sắp kết hôn rồi mà còn muốn tôi giữ liên lạc với cô! Tôi nhìn giống như lốp xe dự phòng đến vậy sao!”

Điền Yên cau mày: “Cậu hiểu lầm tôi rồi. Nếu cậu không muốn liên lạc với tôi cũng không sao, chẳng qua tôi muốn nói với cậu, cậu đừng gửi tin nhắn cho bạn học của tôi nữa. Tôi sẽ không đi học nữa, bọn họ không biết hành tung của tôi, cậu buông tha cho tôi đi, được không?”

Điền Yên cố gắng hết sức sử dụng những từ ngữ nhẹ nhàng, nhưng mỗi câu đều tàn nhẫn với cậu ta.

Âm thanh của Đàm Tôn Tuần nghẹn ngào gần như không thể kiềm chế được, cậu ta sợ người đàn ông ở đầu bên kia nghe được cuộc nói chuyện của hai người, tức giận ném điện thoại xuống đất, điện thoại rơi xuống làm vỡ màn hình.

Đàm Tôn Tuần nằm sát vách tường, đem mặt vùi vào hai cánh tay gào khóc.

Sự sụp đổ bất lực khiến chân cậu ta như nhũn ra, chậm rãi quỳ xuống.

Bác sĩ nghe thấy âm thanh liền chạy tới, cho là cậu ta lại phát bệnh nên ra lệnh cho hai nam y tá khỏe mạnh kéo lên giường bệnh.

“Đừng chạm vào tôi! Cút đi! Cút đi!”

Đàm Tôn Tuần đá văng cả giày, hai y tá nắm lấy tay cậu ta kéo anh lên giường. Áo bệnh nhân của cậu ta bị kéo lên, lộ ra phần lớn da thịt trên bụng.

Chẳng bao lâu sau có người ấn cậu ta xuống giường, thuyết phục rằng cậu ta không bình tĩnh thì sẽ bị tiêm. Đàm Tôn Tuần vẫn chuyện ta ta làm gầm thét như vậy, giọng nói xen lẫn những tiếng kêu đến tê tâm liệt phế.

“Có bản lĩnh thì giết tôi đi! Dù sao tôi đã sớm không muốn sống, giết tôi đi!”

Thấy cậu ta không nghe khuyên bảo, bác sĩ lấy mũi tiêm, rút nắp kim ra quả quyết đâm vào lưng cậu ta.

Đám cưới dự kiến diễn ra vào tháng năm. Trước ngày cưới một ngày, Bàng Kinh Phú đưa Điền Yên đi xem nơi họ sẽ kết hôn.

Tọa lạc ở bờ Hồ Brienz, Grandhotel Giessbach.

Một tòa kiến trúc lịch sử lâu đời mang phong cách Bel Aipock trang nhã, nhìn từ xa trông giống như một lâu đài, được bao quanh bởi rừng núi tươi tốt, mái nhà màu đỏ đặc biệt bắt mắt trên nền xanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận