Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền dọn dẹp một chút, chuẩn bị rời đi thì lại thấy Hoa Thái Tuế đang đi theo không rời ở bên chân. Nàng bèn vươn tay bế nó lên: “Gần đây, dường như ngươi rất thích đi theo ta nhỉ.”
“Meo meo meo…” Hoa Thái Tuế “meo meo” một tràng để giải thích, Yến Tuyền nghe chẳng hiểu một chữ gì cả, nhưng Huyền Thanh ở bên cạnh lại nghe hiểu, giúp nó giải thích: “Nó nói vốn là đã thỏa thuận xong rồi, ngươi trả cá, bọn nó xuất lực. Bây giờ đám mèo con bọn chúng nhận một ngày ba bữa của ngươi, có ngói che đầu, ngươi lại không cần nó làm gì cả khiến nó thấy áy náy, cho nên chỉ có thể đi theo bên cạnh ngươi, xem thử có gì giúp được cho ngươi hay không.”
“Sao ngươi có thể biết được nó nói cái gì?” Yến Tuyền hơi ngạc nhiên.
Huyền Thanh chỉ chỉ vào tai: “Thông nhĩ là có thể nghe hiểu lời động vật nói.”
“Làm sao mở? Ta cũng muốn mở.”
“Ngươi không biết thuật pháp, không thể mở hay đóng bất cứ lúc nào, cứ mãi nghe thấy rất nhiều âm thanh mà người thường không thể nghe được, sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của ngươi.”
“Như vậy sao, ngươi cứ mở cho ta nghe thử trước đi, ta trò chuyện với mèo nhỏ.”
Thấy Yến Tuyền cứ khăng khăng, Huyền Thanh cũng nghe theo nàng, niệm chú ngữ xong, vỗ tay thành tiếng. Yến Tuyền chỉ cảm thấy lỗ tai nhoi nhói một trận, sau đó có vô số âm thanh chưa từng nghe thấy tràn vào trong tai nàng.
“Meo… Không sao chứ… Meo… Không sao chứ… Meo…”
Yến Tuyền xoa xoa tai, cố thích ứng một chút rồi mới trả lời bọn chúng: “Không sao không sao.”
“Có thể nghe thấy được không, meo?”
Yến Tuyền gật gật đầu.
“Có chuyện gì cần giúp đỡ không, meo?”
“Không có, các ngươi cứ yên tâm ở đây là được rồi.”
“Có qua có lại mới là đạo nghĩa giang hồ, meo.”
Yến Tuyền không ngờ Hoa Thái Tuế lại còn là một con mèo rất hiểu chuyện, ngẫm nghĩ rồi đành nói: “Ta thấy hôm nay ngươi cũng lợi hại đấy, vậy cứ làm thị vệ cho ta, bảo vệ ta đi. Lúc không có chuyện gì làm còn có thể ủ ấm ổ chăn, ủ ấm tay cho ta, bộ lông này của ngươi còn ấm hơn găng tay của ta nhiều.”
“Không có vấn đề gì, meo.” Hoa Thái Tuế lại nhảy lên ngực Yến Tuyền, làm tròn bổn phận làm ấm bàn tay lạnh buốt của nàng.
Yến Tuyền hết sức hài lòng với điều này, sau khi bảo Huyền Thanh đóng thông nhĩ lại thì nàng lại ôm thị vệ mèo này về.
Trên xe ngựa, Yến Tuyền lại thấy được Tiêu Cửu Uyên âm hồn bất tán. Đối với kiểu hành động không mời mà đến này của hắn ta, Yến Tuyền rất khó chịu, nàng hơi nhíu mày, nhấn mạnh một lần nữa: “Ta không thể nào vào Quỷ giới với ngươi được đâu, ngươi bỏ cái suy nghĩ đó đi.”
“Không vào Quỷ giới với ta, vậy song tu với ta đi.”
Tiêu Cửu Uyên vừa nói vừa nhích lại gần Yến Tuyền, nhưng vướng con mèo trong tay nàng, cũng không nhích sát lại được.
“Tại sao lại là ta?” Yến Tuyền có chút hiếu kì.
“Ngươi vừa xinh đẹp, lại thông minh, còn có bản lĩnh nữa.”
“Ta vừa thông minh vừa có bản lĩnh, sao lại phải song tu với ngươi cơ chứ?”
Yến Tuyền thẳng thừng dùng một câu khiến Tiêu Cửu Uyên không nói nên lời, hồi lâu sau hắn ta mới nói thêm: “Tu hành dài đằng đẵng, tìm bạn tình cùng nhau tu hành, hai bên cùng ủng hộ nhau, cả hai đều đạt được thành tựu không tốt hay sao?”
“Chỉ là muốn tìm bạn tình cùng nhau tu hành thôi mà, ngươi đến chùa miếu quá xuất gia đi. Ở nơi đấy nhiều hòa thượng đạo sĩ, đều là người tu hành chung chí hướng, cần gì phải cố ý tìm nữ tử để song tu cơ chứ? Rốt cuộc là vì tu hành hay là vì điều gì khác, tự ngươi biết rõ.”
“Yến tiểu thư có chỗ không biết rồi, so với một mực áp chế dục vọng con người, phái của ta xem trọng dùng dâm phòng dâm, dùng ham muốn ngăn ham muốn. Nếu như muốn xuất thế nhất định phải nhập thế trước, vì thế thường dùng cách nam nữ song tu.”
Dùng dâm phòng dâm, dùng ham muốn ngăn ham muốn? Yến Tuyền thoáng suy tư, nghe cũng thấy có mấy phần đạo lý, nhất thời cũng không phản bác, ra hiệu cho hắn ta nói tiếp.
“Yến tiểu thư có từng nghe nói đến Tỏa Cốt Bồ Tát chưa?”
Yến Tuyền lắc đầu.
“Tỏa Cốt Bồ Tát lại bị người ta gọi là Phật kỹ, bà dùng xác thịt của mình để bố thí, dùng sắc đẹp với dục vọng tình yêu độ hóa kẻ háo sắc trên thế gian, cũng chính là lấy dâm phòng dâm, dùng ham muốn ngăn ham muốn. Trong [Nghiêm Hoa Kinh] cũng có ghi chép về thuyết pháp ‘Dùng dục vọng để dẫn dắt trước, sau đó dẫn người nhập trí Phật’. Yến tiểu thư song tu với ta, làm Minh Phi của ta, lấy thân độ ta, cũng là lòng dạ từ bi, đợi ta tu hành chính quả rồi đến cõi cực lạc rồi, ngươi cũng có thể trở thành Phật Mẫu vô thượng.”
Đây cũng là lần đầu tiên Yến Tuyền nghe nói đến Phật kỹ “Phật” với “kỹ” (nữ) chính là hai thái cực, không ngờ lại cũng có thể kết hợp với nhau. Có điều, Tỏa Cốt Bồ Tát độ người bằng cách này, vậy không phải là độ nam không độ nữ hay sao? Vậy còn tính là lớn từ lớn bi gì chứ? Còn Phật Mẫu nữa, vì sao nàng không thể tự mình tu thành Phật, mà sau khi độ hắn ta thành Phật thì mới có thể trở thành Phật Mẫu hả? Chẳng lẽ nếu không có nam nhân, nàng sẽ không thể nào tu thành Phật được? Nếu là như vậy, Phật này không tu cũng được.
Không biết làm sao, Yến Tuyền lại nhớ đến Tống Thanh Dương, nhớ đến việc hắn khuyên nàng tu hành. Đến việc thành đệ tử của Hỗn Nguyên lão tổ mà nàng còn chẳng thèm làm, thượng cổ lớn thần Tống Thanh Dương kia cầu nàng học hỏi mà nàng còn chẳng cần thì không lẽ nàng lại hiếm lạ Phật Mẫu tà ma ngoại đạo này của hắn ta ư.
Theo nàng đoán, đoán chừng Tiêu Cửu Uyên cũng giống như Cảnh Vương, chỉ muốn lợi dụng cơ duyên lớn trên người nàng mà thôi.
Yến Tuyền nghĩ lại nhưng vẫn không nói gì, dáng vẻ này khiến Tiêu Cửu Uyên còn tưởng rằng đã thuyết phục được nàng, thế là bèn vươn tay ôm lấy bờ vai nàng.
Yến Tuyền giật mình, hoàn hồn rồi lập tức cho hắn ta một bạt tai. Thấy nàng ra tay, Hoa Thái Tuế đang nằm chợp mắt trên đùi nàng cũng nhảy dựng lên trong chớp mắt, thoắt cái đã cào vào một bên mặt khác của Tiêu Cửu Uyên, khiến gương mặt hắn ta xuất hiện mấy dấu móng mèo cào rướm đầy máu.
“Ui…” Tiêu Cửu Uyên bị đau nên cũng nới lỏng tay ra, che lấy mặt mình, đau đến gào khóc: “Các ngươi đánh ta làm gì chứ?”
“Sao nào, ngươi được phép động tay động chân giở trò lưu manh, không cho phép bọn ta đánh ngươi sao?” Yến Tuyền mỉa mai hắn ta một câu.
“Yến Tuyền, đừng có mà rượu mời không uống lại uống rượu phạt.” Cơn đau trên mặt khiến Tiêu Cửu Uyên mất bình tĩnh: “Quan hệ giữa ngươi với Tống Thanh Dương cũng chẳng phải điều gì bí mật, ta không chê ngươi là giày rách từng bị Tống Thanh Dương mang đã là nể mặt ngươi rồi.”
“Giày rách? Nếu ta là con ả hư hỏng, vậy thì mẫu thân của ngươi, tổ mẫu của ngươi, mười tám đời tổ tông nhà ngươi, mẹ kiếp, đều là giày rách! Hôm nay ta cứ muốn uống rượu phạt đấy, có bản lĩnh thì ngươi giết ta đi, ta đảm bảo ngươi sẽ không quay về Quỷ giới được, vào rồi cũng đừng nghĩ sẽ ra ngoài được!”
Ngoài miệng, Yến Tuyền không chịu thua, nhưng trong lòng nàng lại thấy có chút sợ hãi. Dù sao, dựa vào năng lực của Tiêu Cửu Uyên, hắn ta có thể chặn nàng rồi lấy được cây sáo quỷ, không có sáo quỷ, nàng với Hoa Thái Tuế hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn ta, để xem hắn ta có muốn vào Quỷ giới hay không.
Tiêu Cửu Uyên suy tư một hồi, cuối cùng hắn ta vẫn lựa chọn nhân nhượng, bước xuống khỏi xe ngựa.
Yến Tuyền cho rằng chuyện song tu sẽ kết thúc như thế này, nhưng cuối cùng nàng vẫn đánh giá thấp kẻ bướng bỉnh – Tiêu Cửu Uyên. Còn chưa quá hai ngày, hắn ta đã đưa người đến Tống phủ cầu hôn.
Thân thể di mẫu có bệnh, nhị biểu ca và nhị biểu tẩu đón tiếp hắn ta, nghe nói hắn ta muốn cưới Yến Tuyền làm trắc phi, bọn họ lại cảm thấy đây là một mối lương duyên.
Đúng đấy, tuy Yến Tuyền được người ta tôn xưng một câu biểu tiểu thư của Tống phủ, nhưng nói chung nàng vẫn mang họ Yến chứ không phải họ Tống. Nàng chỉ là một bé gái mồ côi, phụ mẫu đều đã mất, không thể dựa vào lục thân. Có thể gả cho Thế tử gia làm trắc phi đã là kết quả cực kỳ tốt rồi.
Yến Tuyền không thể nào nói ra ý đồ chân chính của Tiêu Cửu Uyên với họ, chỉ có thể vờ như không biết: “Tiêu thế tử mới trở lại Kinh thành, sao đột nhiên lại muốn cưới một bé gái mồ côi như ta được chứ?”
Nhị biểu tẩu oán trách nhìn Yến Tuyền một cái: “Lúc này rồi, muội vẫn còn muốn giấu Nhị biểu tẩu ư? Tiêu thế tử đã nói cho bọn ta biết cả rồi.”
“Hắn ta nói cái gì?”
“Hắn ta nói hai ngày trước đã bắt gặp muội đi chơi một mình trên đường, suýt chút nữa đã bị mèo cào bị thương, là hắn ta đã ra tay cứu muội. Muội nói thử xem muội này, giữa mùa đông thế này, sao có thể lén lút ra ngoài chơi một mình cơ chứ?”
Nhị biểu tẩu vừa nói, vừa liếc mắt quan sát Yến Tuyền, Yến Tuyền có thể nhìn thấy một chút khinh miệt từ trong mắt nàng ta.
Trong lòng Yến Tuyền run lên, nghĩ thầm cái tên Tiêu Cửu Uyên này quả là quá xấu xa. Hắn ta cố ý nói rằng nàng chuồn êm ra ngoài đi chơi, điều này khiến nàng không thể nào dùng ân tình với Tống Thanh Dương để từ chối. Dù sao, có ai đang đau khổ mà lại ra ngoài đi chơi đâu chứ? Lại còn lén đi một mình nữa, đây cũng không phải là chuyện một tiểu thư khuê các có thể làm ra, nàng cũng chẳng còn cách nào để phản bác nữa, dù sao nàng thật sự đã từng đi ra ngoài, người trong nhà không biết nàng ra ngoài giúp quỷ, cho dù biết, cũng chỉ nghĩ rằng là do nàng đã xuất đầu lộ diện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận