Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng vẫn là bị đôi mắt sắc bén của lão sư phát hiện, đặc biệt là còn hướng về thân thể của cô nhìn thoáng qua, làm cô thẹn đến mức muốn tìm cái lỗ chui xuống.

“ Trình độ vẽ tranh của em càng ngày càng không đạt được cái mà tôi muốn.”

Một câu nói ra cũng không nghe ra được tia thất vọng, có lẽ đã bị giọng điệu phê phán che giấu.

“Thực xin lỗi lão sư ,em đã, thực tận lực cố gắng vẽ rồi.”

“Tôi đã dạy qua rất nhiều học sinh , trừ em ra thì những người khác đều tiến bộ rất rõ ràng , tôi đã phụ đạo em hơn hai tháng, nhưng vẫn không nhìn ra được một chút bóng dáng họa sĩ tài năng nào tồn tại trên người em .”

Cô muốn mở miệng phản bác, không định để cảm giác áp bách này lấn chiếm nữa, những cuối cùng vẫn không mở miệng được, cô muốn trốn tránh hết thảy những việc tồi tệ này, nhưng mỗi khi vẽ đến một nửa , càng nhìn bức tranh lại càng cảm thấy xấu xí.

“Thân là lão sư của em, tôi nhất thiết phải cho em vài lời kiến nghị, có lẽ em nên chọn con đường khác, không nhất thiết phải chấp nhất trở thành một họa sĩ, không có thiên phú sẽ không kiếm được chén cơm trong nghành này.”

“…… Vâng.”

“Hôm nay chỉ học đến đây thôi, hẳn là em vẽ không nổi nữa, dựa theo kiến nghị của cô, em nghĩ lại một chút đi.”

“Vâng, cảm ơn lão sư.”

Cô đem đầu cúi thấp, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào bức tranh, mọi khuyết điểm bại lộ rõ rằng trên bức tranh đều làm cô thấy hổ thẹn vô cùng.

Tiêu Trúc Vũ nghĩ mình vì sao lại muốn lựa chọn con đường trở thành họa sĩ này, hình như cũng chỉ là hứng khởi nhất thời, đột nhiên phát hiện thích vẽ tranh liền muốn vẽ, cô thật sự không có thiên phú, Bạch Dương còn vì cô mà nộp đơn xin vào trường học nghệ thuật.

Có chút chua xót lại may mắn, cũng may là chưa khai giảng, cô không dám lấy trình độ này,tham gia ứng tuyển, thực mất mặt.

Trừ bỏ vẽ tranh, cô còn có thể làm gì đâu?.

Bạch Dương ngồi ở trong xe, thuần thục đem linh kiện súng lục mở ra, tìm ra từng linh kiện trong một đám lắp ráp lại một lần nữa, kiện khấu phát ra thanh linh tinh vụn vặt, thủ pháp nhanh đến mức hoa cả mắt.

Cửa sổ xe bị gõ hai lần, hắn nhìn thoáng qua, là lão sư của Tiêu Trúc Vũ, mặt không biểu tình nói với tài xế phía trước: “Mở cửa.”

Súng nhanh chóng được lắp ráp xong, tay hắn cũng không dừng lại, người bên ngoài cung kính kéo cửa xe ra , khom lưng nói với hắn: “Đã dựa theo lời ngài phân phó, đánh mất ý niệm vẽ tranh của cô ấy.”

“Ừm.” Súng lắp ráp hoàn thành, hắn nhắm ngày một cái thang, –ca– một tiếng.

Cả người phụ nữ trung niên chấn động, sợ hãi nhìn hắn.

Bạch Dương khẩu ném súng lên trên bàn, chân dài vắt chéo lười biếng dựa về phía sau ghế dựa, tự tin khống chế toàn cục, vẫy vẫy tay với bà ta: “Bắt đầu rừ ngày ma bà không cần tới nữa, tiền trước đêm nay sẽ chuyển cho bà.”

“Vâng, vâng.” bà ta vội vàng đem cửa xe đóng lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi, xoay người bước nhanh rời đi.

Mắt phượng hẹp dài của Bạch Dương nhíu lại, từ kính chiếu hậu nhìn về tài xế đối diện, máu lạnh vô tình.

“Đuổi theo.”

……

Ngoài tiếng súng phát ra từ ống giảm thanh vang lên ngắn ngủi một tiếng , thì sau đó tựa như điều gì cũng chưa từng phát sinh .

Hai tối nay Tiêu Trúc Vũ đều gặp ác mộng.

Được Bạch Dương ôm, cũng ngủ không ngon, sau nửa đêm luôn trừng mắt nhìn ngoài cửa sổ, xem phong cảnh một buổi tối.

Dần dà, thần kinh do mệt mỏi mà suy sụp rất nghiêm trọng, mỗi ngày đều căng chặt muốn nghĩ ngơi, nhưng căn bản là cô ngủ không được, cứ tuần hoàn mất ngủ như thế , cô cũng không đủ tinh lực để làm bất cứ chuyện gì, chỉ ngồi trong viện cũng cảm thấy vô cùng bực bội, càng miễn bàn là cầm lấy bút vẽ.

Bạch Dương tựa như biết cô mỗi ngày tưởng đang nghĩ về cái gì, chưa bao giờ chủ động đề cập đến chuyện vẽ tranh , buổi chiều vẫn như cũ đi vào trong thị trấn mua bánh kem mang về cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận