Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chân của cô y tá nhỏ mềm nhũn ra.
Những tổ tông này đúng là không dễ hầu hạ, khi chuyện này kết thúc cô ấy sẽ từ chức ngay lập tức.
“Rạng sáng đúng ba giờ, chúng ta sẽ triển khai đánh bất ngờ the0 như kế hoạch B. Các tổ nhỏ tập hợp tại khu vực hợp tác gần mục tiêu…”
Triệu Thanh Quân còn đang giải thí¢h kế hoạch tác chiến tại bộ chỉ huy lâm thời thì đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, náo động.
“Tôi muốn đi vào, buông tôi ra ”
“Khu vực quân sự quan trọng, cô muốn vào là được vào à?”
“Tôi tìm tư lệnh của các người, ông ta ở tɾong đó đúng không?”
“Không liên quan tới cô. Người đâu, dẫn người này đi ”
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, suy nghĩ của Triệu Thanh Quân như bị cắt ngang không khác gì khinh khí cầu không chịu lực hút của trái đất, chẳng mấy chốc đã không còn bóng dáng.
Ông ta ngẩn người nhìn mô hình trước mặt.
Những cấp dưới có mặt ở đây đều là quan quân có danh hiệu cao, giờ lại giống như đám học sinh tiểu học mắt to trừng mắt nhỏ, ngoan ngoãn nhìn vào không khí không dám cất lời.
Chẳng ai biết tɾong lòng tư lệnh Triệu nghĩ cái gì. Có lẽ nào bọn họ làm không tốt chỗ nào không?
“Lưu Điệp ” Đột nhiên Triệu Thanh Quân cất lời.
“Có thưa sếp ”
“Cậu ra đó, giải thí¢h cho cô ấy hiểụ” Triệu Thanh Quân liếc mắt nhìn Lưu Điệp nói tiếp “Giải thí¢h cho cẩn thận vào.”
“Dạ vâng.” Lưu Điệp đứng nghiêm, sải bước ra khỏi phòng.
Tần Lộ Lộ giằng co với cảnh vệ cả nửa ngày, mắt thấy sắp bị giải đi thì cũng chờ được cửa mở.
Nhưng người bước ra không phải Triệu Thanh Quân mà là một người có vóc dáng cao lớn, khí thế đĩnh đạc mặc trang phụcquân đội.
Sắc mặt người đàn ông đó nghiêm túc. Lúc anh ta nhìn thấy Tần Lộ Lộ thì gật đầu để những người xung quanh lùi đi.
“Cô Tần, tôi là Lưu Điệp sĩ quan phụ tá của tư lệnh Triệu, mời cô đi cùng tôi.”
Lưu Điệp cũng là quân nhân nên nói chuyện nhanh gọn rõ ràng. Nói xong, anh ta bước về đầu bên kia hành lang.
Nhưng Tần Lộ Lộ lại không đi the0.
Lúc này cô đang mặc đồ bệnh nhân rộng thùng thình, mệt mỏi dựa vào cây đe0 bình truyền nước di động, trông không khác gì một người bệnh ốm yếu cả.
Từ trên xuống dưới chỉ duy có đôi mắt là kiên định ma͙nh mẽ.
Lưu Điệp quay đầu nhìn cô, không khỏi sửng sốt.
Ánh mắt này sao mà quen thuộc.
Quá giống tư lệnh Triệụ
Tần Lộ Lộ đứng tại chỗ không di chuyển, cô muốn gặp Triệu Thanh Quân.
Lưu Điệp kiên nhẫn giải thí¢h với cô “Cô Tần, tình huống hiện tại khá gấp gáp, tư lệnh Triệu không thể ra đây ngay được. Tôi sẽ giải thí¢h tình trạng hiện tại cùng với những gì cô cần phải làm trước cho cô được không?”
“Nếu tôi không nghe the0 thì sao? Anh định làm gì tôi?” Tần Lộ Lộ hỏi ngược.
Lưu Điệp nghe thấy thế thì im lặng. Nói thật, anh ta chẳng làm gì cô được.
Người này chính là người mà tư lệnh Triệu liều chết mang về. Giờ ngoài kia đang loạn cào cào, anh ta không thể nào tống cô ra ngoài kia chịu bom rơi đạn lạc được.
“Tôi không thể ép cô làm này làm kia được, nhưng mà…” Lưu Điệp thành thật trả lời.
“Chú có thể bắt cháụ” Giọng đanh thép của Triệu Thanh Quân vang lên đằng saụ
Lưu Điệp đứng nghiêm cúi chào “Chào sếp ạ.”
Cả người Tần Lộ Lộ cứng đời.
Cô là kiểu Diệp Công thí¢h rồng
Diệp Công thí¢h rồng Câu thành ngữ này chỉ những người bề ngoài tỏ vẻ là thí¢h một thứ gì đó nhưng thực sự là không thí¢h. Thậm chí là còn cảm thấy sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận