Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

【Không được, mình phải uống thuốc.】Âm thanh rất yếu.
Diệp Thù Yến mở mắt ra, ngưng thần lắng nghe, rồi lại không có động tĩnh, anh cầm lấy điện thoại di động, gọi điện thoại cho Đường Noãn, vẫn không có ai nghe máy. Suy nghĩ một chút, đứng dậy vội vàng mặc quần áo xuống lầu dưới, thuận tiện xin Chu Ba mật mã lầu dưới. Ấn chuông cửa một tiếng trước, không có ai trả lời, Diệp Thù Yến mở cửa đi thẳng vào phòng ngủ. Sau đó nhìn thấy tình hình khiến ngực anh cứng đờ. Đường Noãn đang ngã xuống bên giường, còn đang gian nan với điện thoại di động cách đó không xa.

“Đường Noãn!” Diệp Thù Yến sải bước tiến lên, mới phát hiện sắc mặt cô đỏ bừng, hô hấp đồn dập, đưa tay sờ, quả nhiên đang sốt cao, ý thức cũng mờ đi. Diệp Thù Yến ôm cô đặt tên giường, vội vàng gọi điện thoại cho bác sĩ riêng.
Nghĩ đến âm thanh vừa nghe trên lầu, anh xoay người đi ra ngoài rót nước,r dựa theo vị trí hộp thuốc Chu Ba chỉ nhưng không tìm được.
Chỉ đành phải trở lại phòng ngủ trước, mới phát hiện hộp thuốc đặt trên tủ đầu giường của cô, bên cạnh còn có ly không và hai vỉ thuốc rỗng.
Diệp Thù Yến cúi đầu nhìn Đường Noãn ở trên giường, cả người cô chìm trong chăn mềm mại, cau mày khó chịu, cởi bỏ bề ngoài cường ngạnh, nhìn qua cực kỳ mềm mại mong manh, cho dù khi bị bệnh, cũng chọn một người đến dựa vào sao?
Nháy mắt đáy lòng Diệp Thù Yến nổi lên một cỗ chua xót, không nói nên lời. Cúi người đỡ người dậy: “Đường Noãn, Đường Noãn” Đường Noãn mơ hồ nghe thấy có người gọi mình, giãy dụa muốn mở mắt ra, cô phải uống nước, phải uống thuốc, ít nhất phải gọi điện cho bác sĩ.
Một giây sau làn nước ấm áp đưa đến bên môi, giống như hạn hán kéo dài gặp mưa rào, Đường Noãn gần như không thể chờ đợi được nuốt, cho đến khi hết khát, mới phát hiện mình hình như nằm trong một cái ngực ấm áp, bàn tay khẽ vuốt ve trên lưng khiến cho cô rất thoải mái.
“Còn uống nữa không?”
Âm thanh trầm thấp lộ ra vẻ dịu dàng, Đường Noãn cố gắng mở mắt ra, cảm thấy mình xuất hiện ảo giác:”Diệp Thù Yến.”
“Ừm, là tôi.”
Đối phương thật sự trả lời cô, còn cực kỳ dịu dàng. Đối phương đỡ cô nằm xuống, giúp cô kéo chăn lên, dịu dàng nói: “Ráng chịu một chút, bác sĩ Trương sẽ đến nhanh thôi.”
Thấy anh dường như muốn đi, Đường Noãn không biết vì sao rất luyến tiếc, đột nhiên đưa tay nắm lấy tay anh. Diệp Thù Yến sửng sốt, nhiệt độ trên bàn tay mềm mại mảnh khảnh nóng bỏng, đôi mắt luôn lộ ra ý cười nhu thuận như nước, bây giờ lại như thú con sợ hãi bị bỏ rơi ở phía sau.
Diệp Thù Yến cúi người sờ sờ đầu cô: “Tôi đi rót thêm một ly nước, quay lại nhanh thôi.”
Chờ Đường Noãn uống xong ly nước thứ hai, dán miếng dán hạ sốt, bác sĩ Trương cuối cùng cũng đến.
Lúc này ý thức của Đường Noãn đã tỉnh táo, Diệp Thù Yến nghe bác sĩ Trương hỏi thăm, mới biết được buổi trưa sau khi cô trở về thì trực tiếp ngủ, buổi trưa không ăn gì hết. Diệp Thù Yến không khỏi nhíu mày, lúc cô chưa đến nhà họ Đường rõ ràng còn rất vui vẻ, lại xảy ra chuyện gì?
Bác sĩ Trương đo nhiệt độ cơ thể cho cô, nhẹ nhàng nói: “Gần đây áp lực tinh thần có hơi lớn, mấy ngày tiếp theo đừng suy nghĩ cái gì, chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, ra ngoài thư giản khuây khỏa.”
Đường Noãn có chút xấu hổ nhìn Diệp Thù Yến, mấy ngày nay cô rõ ràng ung dung thoải mái được chứ, chẳng qua chuyện có hơi lớn, hơi mệt mỏi một chút mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận