Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Diệc Tư lại dán trên người có một hồi nữa sau đó duỗi tay vỗ một cái lên bắp đùi cô, còn xoa xoa cặp mông nhỏ trắng nõn.
“Dậy, đi làm bài tập.”
“Vâng!”
Ôn Điềm bò ra khỏi lồng ngực anh, rút một tờ giấy nghiêm túc lau dầu thủy ở giữa hai chân mình.
Ôn Diệc Tư nằm trên giường, không chớp mắt nhìn chằm chằm cô cúi đầu ngoan ngoãn lau sạch ái dịch mới vừa tràn ra khỏi thân thể sau khi làm tình với anh sau đó lại nhặt quần áo lên mặc vào.
Tiếp tới, anh nhìn cô ôm bài tập ngồi xuống bàn học của anh.
Nhìn cô một hồi, anh cũng đứng dậy, thuận tay thắt miệng áo mưa lại sau đó xử lý nó cùng với đống giấy lau kia.
Tiếp tới, anh đeo mắt kính lên, đi tới bên cạnh cô ngồi xuống.
“Còn những bài nào cần làm?”
Ôn Điềm thấy anh trai cũng tới giúp mình lại vội vàng tìm bài: “Cái này, cái này, còn cả mấy tờ bài thi này nữa, đều tương đối gấp, có một số em có thể mang tới trường đợi khi tan học lại làm.”
Ôn Diệc Tư lấy bài thi của cô qua nhìn một hồi, cầm bút lên, đầu tiên anh nhanh chóng làm những đề vừa liếc mắt đã có thể nhìn ra đáp án trước sau đó lại lấy một tờ giấy từ bên cạnh sang, bắt đầu tính toán những đề phức tạp hơn.
Hiệu suất giải đề của anh cực cao, hơn nữa tốc độ cũng rất nhanh, Ôn Điềm có cảm giác nhìn không kịp.
Cô dõi ánh mắt trông ngóng cầm bút nhìn anh một hồi, hỏi nhỏ: “Anh, nếu chưa tới 12 giờ đã làm xong, em còn muốn làm thêm lần nữa với anh. Em cảm thấy anh thật đẹp trai nha, rất muốn anh.”
On Diệc Tư nâng bút lên gõ gõ chiếc đồng hồ không có cảm giác tồn tại mấy trên bàn: “Tỉnh táo lại đi, cô gái nhỏ, hiện tại đã hơn một giờ.”
“!” Ôn Điềm có chút không dám tin tưởng: “Rõ ràng mới bảy giờ em đã về nhà!”
“Bảy giờ nằm trên giường người khác, cũng chỉ có em mới có thể ngủ được.”
Trong lúc nói chuyện với Ôn Điềm, bút trong tay anh chưa từng ngừng lại.
Ôn Điềm thấy anh nghiêm túc làm bài tập cho mình như vậy, chính cô cũng ngoan ngoãn quay đầu lại tiếp tục làm.
“Anh, em sẽ không làm anh tốn thời gian ngủ một cách vô ích, anh có muốn gì có thể nói với em.”
Nói tới đây, cuối cùng Ôn Diệc Tư cũng dùng một chút.
Anh rũ mắt nhìn trang giấy, nói: “Chiều mai tan học rồi em nhớ tới tìm anh.”
Ôn Điềm đồng ý không chút do dự.
“Vâng, em đã biết.”
Làm xong mấy bài tập kia đã hai giờ rưỡi. Ôn Điềm cố gắng đi tắm một cái, sau đó mặc mỗi chiếc áo sơ mi của Ôn Diệc Tư bước ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận