Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cứ ở nhà năm riết trên giường nên cũng trở nên lười biếng, cơm sáng không ăn, rúc ở trong chăn không rên một tiếng.

Nghe được tiếng bước chân, Bạch Dương đi tới mép giường ngồi xổm xuống, xốc lên một góc chăn, tầm mắt bị bao trùm trong hắc ám nghênh đón ánh nắng chói mắt .

“Tiêu Tiêu, anh đi mua bánh kem cho em .”

Không muốn ăn , cô không muốn ăn.

“Em ngoan ngoãn ở nhà ngủ, chờ anh trở lại.”

Bạch Dương hôn ở khóe miệng cô một cái, một lần nữa đem chăn buông xuống, khi chuẩn bị đứng dậy rời đi, một bàn tay nhỏ từ trong chăn vươn tới , bắt được một góc áo khoác của hắn .

Quay đầu nhìn lại, đầu vẫn rúc bên trong chăn, thanh âm nói chuyện rầu rĩ không vui.

“Em cũng muốn đi.”

Hắn ngây ra một lúc.

Trong đầu dùng tốc độ cực nhanh hiện lên những suy nghĩ điên cuồng.

“Sao lại đột nhiên muốn đi? Đến đó phải xếp hàng rất lâu, em sẽ cảm thấy rất nhàm chán.”

“Em muốn đi!”

Cô đã lâu rồi không ra khỏi cửa, từ khi đến đây cô luôn ở nhà, bởi vì trời xa đất lạ, không dám tùy tiện đi ra ngoài, nhưng bây giờ cô rất muốn đi ra bên ngoài nhìn xem.

Bạch Dương không trả lời.

Nửa ngày sau, hắn mới nắm lấy tay cô, xốc chăn lên đỉnh đầu, ánh mặt trời chói mắt trực tiếp trước dừng ở mí mắt , hai mắt mỏi mệt run lên sau đó lại nhắm lại.

“Được, vậy thay quần áo.”

Tiêu Trúc Vũ đã chuẩn bị tốt tinh thần nhàm chán chờ đợi, Bạch Dương đem xe ngừng ở ven đường, cửa hàng bánh kem ở ngay bên cạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ xe liền thấy, người xếp hàng bên trong không phải là rất nhiều, đại khái nửa giờ là có thể mua được.

“Em ở trong xe chờ anh, rất nhanh anh sẽ trở về.”

Hắn cởi đai an toàn xuống , nhanh chóng mở cửa xe.

Thị trấn này cũng rất gần trung tâm thành phố, nhưng người sống ở đây lại rất ít, hai ba đám người thường thường đi thoáng qua bên cạnh xe,, những người phương Tây có diện mạo xa lạ , trang điểm kỳ lạ, là cô chưa từng tiếp xúc với những người như vậy.

Cô cảm thấy thật khủng hoảng, khẩn cầu ngàn vạn lần tầm mắt những người này không cần dừng ở trên người cô.

Bạch Dương đẩy cửa –cửa hàng bánh kem , đi đến phòng vệ sinh nằm ở tận cùng bên trong , vòng qua hành lang, mở cửa sau ra.

Nơi đó đã có một chiếc xe hơi màu đen dừng sẵn, tài xế mở cửa ghế sau cho hắn, hắn chỉnh lại áo khoác nhanh chóng ngồi lên.

“Hôm nay nhiệm vụ phải giải quyết trong vòng hai mươi phút , nhanh lên.”

“Vâng.”

Bạch Dương mở vali xách tay bên cạnh ra , nghiêm túc lắp ráp súng ống, đem ống giảm thanh cũng lắp vào.

Hắn khép cái rương lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm lại ràng buộc ở một chiếc xe khác.

“Điện thoại của ngài.” Tài xế đem di động nội bộ đưa cho hắn.

Bạch Dương nhận dựa về phía sau nghe máy: “Nói?”

“Mr Bạch, biểu hiện hai tháng của cậu làm tôi rất bất ngờ , sau khi nhiệm vụ hôm nay chấm dứt, cậu không cần giúp tôi làm những nhiệm vụ nho nhỏ đùa giỡn giết chóc nữa, tôi sẽ để cậu nắm quyền quản klí quân đội của tôi.”

“Phải không, hy vọng ông nói chuyện giữ lời.”

“Ha ha, đây là mục tiêu cậu muốn sao?”

“Cũng không hẳn.” Bạch Dương đem súng dựng thẳng lên, ngón trỏ chống ở họng súng quơ quơ: “Dã tâm của tôi so với ông còn lớn hơn.”

“Tôi đây thực chờ mong, nói không chừng, có thể tôi sẽ đem vị trí này nhường cho cậu.”

Bạch Dương cười, liếc mắt theo dõi mọi hướng bên trong xe , nói ra từng câu từng chữ: “Hy vọng ông, nói chuyện giữ lời.”

Tiếng cười Vinson to lớn vang dội, vỗ tay vịn ghế da, run rẩy nhún vai: “Mr Bạch, dã tâm của cậu quả nhiên đủ lớn, tôi vô cùng thích.”

Ca.

Cửa xe mở ra.

Tiêu Trúc Vũ đột nhiên mở mắt ra, Bạch Dương nhìn cô nhe răng cười.

“Chờ thật lâu đi?”

Trái tim thấp thỏm không ngừng nhảy lên của cô lại khôi phục an tĩnh .

“Làm sao vậy, sao mặt lại trắng bệch như vậy?” Bạch Dương buông bánh kem, một tay nắm lấy tay cô, một tay vuốt ve khuôn mặt lạnh lẽo của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận