Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bạch Trục Nguyệt, cô đừng quên, cô cũng không phải người, cô cũng là một con quỷ.” Thu Tiểu Quân lo lắng nhìn Mạc Thiếu Đình, mặt tức giận nói với Bạch Trục Nguyệt.

“Ha hả a ha ha.” Bạch Trục Nguyệt thập phần đắc ý cười ha hả, “Thu Tiểu Quân, ta và ngươi không giống nhau, ta còn có cơ hội biến thành một người bình thường, a ha ha ha……”

“Cô lời này là có ý tứ gì?” Tim Thu Tiểu Quân thật bất an, run lên co rụt lại, “Cô đã là một con quỷ, sao có thể có cơ hội trở thành một người bình thường?”

“Đây là bí mật, chỉ có ta cùng cha ta mới biết được, ta sẽ không nói cho ngươi biết.” Bạch Trục Nguyệt nhướng mày cười, sau đó bỗng nhiên bay lên, triển khai hai tay, lộ ra đôi bàn tay bén nhọn lợi hại có thể nháy mắt đoạt mạng người.

“Ách ……” Nhìn đến mười ngón tay Bạch Trục Nguyệt trong nháy mắt trường ra móng tay dài cả hai mươi mấy centimet vô cùng sắc bén, Mạc Thiếu Đình khiếp sợ đến sắc mặt đại biến, quả thực không thể tin đây là sự thật.

“Thu Tiểu Quân, ta muốn hủy diệt ngươi……” Bạch Trục Nguyệt tàn nhẫn mười phần, mãnh liệt nhào hướng Thu Tiểu Quân.

“Tiểu Quân, cẩn thận……” Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, lúc Bạch Trục Nguyệt sắp bay về hướng Thu Tiểu Quân, sắc mặt Mạc Thiếu Đình biến thành trắng bệch, không chút nghĩ ngợi nhằm về phía Thu Tiểu Quân, ôm chặt lấy cô.

“Ách a……”

Lúc này, Bạch Trục Nguyệt căn bản không kịp thu tay lại, hai bàn tay đầy móng nhọn đâm vào lưng Mạc Thiếu Đình, trong nháy mắt máu tươi chảy ròng, nhiễm đỏ cái áo sơ mi hắn mặc trên người.

“Không…… Thiếu Đình, Thiếu Đình……” Thu Tiểu Quân cảm giác chính mình không thể hô hấp, nước mắt lập tức như suối phun, run rẩy ôm lấy thân thể dần dần trượt xuống của hắn, “Mạc Thiếu Đình, đồ ngốc này, ai mượn anh lại đây chắn? Ách ô ô, tự em có thể đối phó được mà, ách ô ô, anh tỉnh lại cho em, bằng không em vĩnh viễn không để ý đến anh nữa. Ách ô ~ ô ô…”

“Tại sao lại như vậy?” Bạch Trục Nguyệt choáng váng, trăm triệu không nghĩ tới chính mình sẽ đả thương đến Mạc Thiếu Đình, giơ tay nhìn móng tay dài dính máu tươi hắn, lắc lắc đầu, con mắt ướt nhẹp, “Không có khả năng, không có khả năng, học trưởng là người ta yêu nhất, ta sẽ không thương tổn đến anh ấy… A…”

Không tưởng, khi cô đang thất thần lẩm bẩm tự nói, một chân đá cô thật mạnh, cô không hề phòng bị, thân mình bị đá văng đến trên vách tường, sau đó từ trên tường rớt mạnh xuống mặt đất, miệng “oa” phun ra một ngụm máu tươi.

Đem cô đá đến thảm như thế là Jack. Hắn đứng vững, phẫn hận liếc nhìn cô một cái, lập tức chạy về hướng Thu Tiểu Quân cùng Mạc Thiếu Đình, “Tiểu Quân, hắn thế nào?”

“Ách ô ô ~ ách ô ô, Jack, Jack, mau cứu anh ấy, mau cứu anh ấy, ách ô ô, Thiếu, Thiếu Đình anh ấy mau, mau không được.” Thu Tiểu Quân đã khóc không thành tiếng, nước mắt như chảy thành sông, “Ách ô ô, Thiếu Đình, Thiếu Đình, chống đỡ, chống đỡ ~ ách ô ô, chúng ta lập tức đi bệnh viện.”

Lông mi Mạc Thiếu Đình run rẩy vài cái rồi mới gian nan mở mắt, nhìn thấy cô lệ rơi đầy mặt, cũng có chút muốn khóc, khuôn mặt tuấn tú đã trở thành tái nhợt vô sắc, trong ánh mắt cũng đã không còn sắc thái, chỉ có nước mắt lập lòe. Hắn ho khan một tiếng, khụ ra máu tươi, khó chịu nhưng cố gắng nói chuyện với cô, “Tiểu, Tiểu Quân ~ Anh…… yêu em, anh không nghĩ… rời khỏi em…”

Nghe hắn hơi thở mong manh vẫn nói lời thâm tình, tim Thu Tiểu Quân đau như đã chết, đau triệt nội tâm, “Ách ô ô, em biết, ách ô ô, Thiếu Đình, em cũng yêu anh, thực yêu thực yêu, em ~ ách ô ô, cũng không nghĩ rời khỏi anh, ách ô ô, cho nên, em cầu xin anh, muốn tồn tại, chống đỡ, không cần xảy ra bất luận cái gì, ách ô ô ách ô ô ô……”

Miệng hắn đầy máu, nhìn mặt cô đầy nước mắt, nhịn đau mỉm cười, “Tiểu Quân, đừng khóc…… Đừng khóc…… Em khóc lên…… thật xấu …… Anh thích xem em cười, cười một cái cho anh xem, được không?”

“Ách ô ô ~ ách ô ô ô……” Lúc này, cô làm thế nào cười được, “Ách ô ô ~ ách ô ô ô……”

Tim quá đau, khóc lóc như cũ, thanh âm khóc đến khàn khàn, “Thiếu Đình, anh sẽ không có việc gì, ách ô ô ~ em lập tức mang anh đi bệnh viện.”

Hắn ướt con mắt lắc đầu, thân thể của hắn, hắn biết, biết chính mình giữ không được bao lâu nữa, đôi mắt chớp nhẹ nhàng , sợ mình một khi không cẩn thận sẽ ngủ đi.

“Học trưởng…… Học trưởng…… Thực xin lỗi…… Thực xin lỗi……”

Không biết khi nào, Bạch Trục Nguyệt thống khổ bò lại đây, nhìn Mạc Thiếu Đình hơi thở thoi thóp, trong ánh mắt nước mắt cũng lan tràn như Thu Tiểu Quân, “Ách ô ách ô ô ~ em đáng chết, em đáng chết…… Tha thứ cho em, học trưởng…… Ách ô ô……”

Mạc Thiếu Đình đã nói không ra lời, hơi thở càng thêm mỏng manh, bất quá, đôi mắt như cũ, chằm chằm nhìn mặt Thu Tiểu Quân, dường như mặt cô hắn cả đời nhìn cũng không đủ, cho đến khi một giọt nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, mới chậm rãi nhắm hai mắt lại.

“Không, không, ách ô ô ách ô ô…… Mạc Thiếu Đình, anh, anh đồ khốn này, anh tỉnh lại cho, ách ô ô…… Ách ô ô……”

Khoảnh khắc hắn nhắm mắt lại, Thu Tiểu Quân cảm thấy như chính mình cũng đã chết, tim xé rách đau đớn, “Ách ô ô…… Không cần, đừng rời khỏi em, ách ô ô…… Thiếu Đình, Thiếu Đình, anh tỉnh tỉnh, tỉnh lại…… Ách ô ô ách ô ô……”

“Mạc Thiếu Đình, Mạc Thiếu Đình, mau tỉnh lại, đừng ngủ.” Lúc này, Jack cũng sốt ruột vô cùng, con mắt cũng ướt ướt, nhẹ nhàng chụp phủi lên mặt Mạc Thiếu Đình, “Mau tỉnh lại……”

“Tiểu Quân, cậu ta còn một tia hơi thở, em muốn anh cắn cậu ta một ngụm, làm cậu ta biến thành đồng loại chúng ta không?” Jack kiểm tra hơi thở Mạc Thiếu Đình, nhìn Thu Tiểu Quân rơi lệ đầy mặt, đè xuống bi thương, trầm giọng hỏi.

Hiện tại còn có thể làm gì khác sao? Vì không để hắn rời xa, chỉ sợ cũng chỉ còn biện pháp này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận