Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền cắn môi, nói với Huyền Thanh về kế hoạch của mình sau đó bảo Huyền Thanh thông nhĩ cho nàng.
Bây giờ nàng có quá ít người dùng được, nếu hành động thì dễ bị phát hiện. Nếu tùy tiện phái người đi nghĩa địa thì chắc chắn sẽ bị phát hiện, còn nếu để lộ tin tức thì sợ rằng Tiêu Cửu Uyên sẽ đề phòng.
Mỗi con vật đều khác nhau, mặc dù Hoa Thái Tuế có cào Tiêu Cửu Uyên vài lần nhưng nếu như để Hoa Thái Tuế ở gần mấy con mèo cùng màu thì chưa chắc Tiêu Cửu Uyên có thể nhận ra. Cũng tương tự, nếu một bầu trời có đầy chim sẻ bay quanh thì đến quạ đen còn không phân biệt được.
Huyền Thanh nghe xong thì hơi giật mình, Yến Tuyền nhận ra nàng ấy phản ứng hơi lạ nên hỏi: “Kế hoạch này không ổn hả?”
“Tốt, rất tốt. Tay sai của Bạch Đế đều là Điểu quan, hắn được gọi là vua của muôn loài chim, nếu ngươi lấy hắn để làm lý do thì Điểu tộc sẽ nghe lời ngươi.”
Ủa? Đây là điều mà Yến Tuyền chưa từng nghĩ đến. Nàng chỉ định đến chợ Hoa Điểu mua vài con chim dễ dạy để giúp nàng quan sát các động tĩnh và thăm dò hướng đi của Tiêu Cửu Uyên thôi.
Yến Tuyền vội xua tay: “Không cần phiền phức như vậy đâu, ta chỉ cần vài con chim nghe lời một chút thôi.”
Nói về loài chim nghe lời thì chỉ có anh vũ và chim sáo là đúng với danh xưng này, chỗ bán chim nào cũng có nhưng miệng thì giống như bị bể vậy, còn biết nói tiếng người nữa, không cẩn thận lại lỡ miệng. Còn mấy loại khác như hoàng oanh, họa mi thì rất ít khi xuất hiện vào mùa đông, nếu thả loại này thì dễ bị phát hiện.
Chim sẻ và quạ đen thì thường hay xuất hiện nhưng đa số chủ tiệm đều không huấn luyện loại này. Đặc biệt là quạ đen, nếu nghe thấy âm thanh của chúng thì họ đều chọi đá để đuổi đi, vậy nên không ai huấn luyện chúng cả.
Yến Tuyền đi lanh quanh cả buổi trong chợ Hoa Điểu nhưng không tìm được gì, âm thanh chim chóc ồn ào làm nàng đau hết cả đầu. Có nhiều loại chim nói chuyện như tên ngốc, cuối cùng nàng cũng mua một con chim anh vũ và một con chim sáo, định về nhà dạy dỗ chúng lại rồi tính tiếp.
Vào mùa đông, chợ chim không có nhiều người, Yến Tuyền cầm một cái lồng chim nhìn rất nổi bật, đang đi thì có người gọi từ phía sau: “Ca ca!”
Âm thanh khá quen nhưng Yến Tuyền cũng không quay đầu lại mà vẫn đi tiếp, đến khi bị giữ lấy tay thì mới quay đầu nhìn lại. Đó là đứa trẻ ăn mày mà nàng đã giúp trong lần giải quyết Ngũ Thông Thần, lúc này nàng mới biết tiếng ca ca lúc nãy là gọi nàng. Lần trước, khi nàng đi chợ quỷ thì đã từng là huynh đệ với đứa trẻ ăn mày này.
Vài tháng không gặp mà đứa trẻ ăn mày này đã trở nên trắng trẻo mập mạp, so với lúc trước thì giống như biến thành người khác.
“Sao ngươi lại ở đây?” Yến Tuyền cười với cậu ấy.
“Ta đến mua thức ăn cho chim để cho quạ đen ăn.” Đứa trẻ ăn mày vừa nói vừa đong đưa mớ thức ăn cho chim trong tay.

“Cho quạ đen ăn sao?” Yến Tuyền thắc mắc, ai lại cho loài chim như quạ đen ăn chứ?
“Người không biết đâu, từ mùa đông năm trước, xóm nghèo đã bị quan phủ chỉnh lý. Những người ăn mày ở đó đều bị sắp xếp cho vào ở trong những ngôi nhà hoang. Mùa đông năm nay, vì không người ăn mày nào chết vì rét nên bọn quạ cũng không có đồ ăn, ta thấy chúng nó đáng thương nên mua thức ăn để cho chúng ăn.”
Trước đây Tống Thanh Dương từng nói nàng không cần chăm lo cho xóm nghèo đó, hắn đã báo lên triều đình, triều đình sẽ sắp xếp lại. Có vẻ tấu chương của hắn đã được áp dụng, không ngờ trời xui đất khiến lại giúp nàng, chắc người tốt gặp chuyện tốt.
Yến Tuyền biết việc quạ đen ăn thịt người chết nhưng không ngờ rằng những người ăn mày chết đi lại bị quạ đen ăn thịt. Đứa trẻ ăn mày này đúng là tốt bụng, không sợ chúng nó làm cho bị thương.
“Ngươi thường qua đó cho ăn sao?”
“Cách một ngày đi một lần.”
“Vậy đám quạ đen kia chắc thân với ngươi lắm hả?”
Cậu ấy gật đầu: “Đám quạ đen đó cũng rất hiểu chuyện, không thua gì với loại chim được huấn luyện trong tiệm đâu.”
“Ta cũng muốn xem, có thể đi cùng ngươi không?”
“Đương nhiên có thể, người là ca ca của ta, tiền mua thức ăn cho chim là lấy từ 500 lượng trước đây người cho ta.”
“Gì vậy, thật ra ta là tỷ tỷ.” Yến Tuyền nói thân phận của mình cho cậu ấy, đứa trẻ ăn mày kia ngơ ngác, không biết nên gọi nàng là gì mới hợp lý.
“Cứ gọi tỷ tỷ đi, dù sao chúng ta cũng giống như cô nhi, thêm người thân cũng không sao cả.”
“Ôi! Yến tỷ tỷ! Ta tên Trình Chí.”
Hai tỷ đệ mới nhận, bèn cầm thức ăn cho chim đi đến xóm nghèo. Ở đó đã có rất nhiều quạ đen đang đợi, khi chúng thấy Trình Chí đi đến thì nhiệt tình chào đón.
“Trình Chí… Quác… Ngươi đến rồi… Quác… Nay có gì ăn không… Quác? Còn dẫn ai đến vậy… Quác? Trong tay nàng cầm một con anh vũ và một con chim sáo, lạ quá… Quác… Người nàng có mùi mèo… Quác… Mọi người cẩn thận…”
Giống với Hoa Thái Tuế, trong câu nói của chim chóc cũng mang theo tiếng kêu của chúng, nhất thời trong tai Yến Tuyền đều là những âm thanh quác quác của đám quạ đen.
Mèo và chim rất ghét nhau, vậy là phải dặn Hoa Thái Tuế đừng làm chúng bị thương rồi.
Yến Tuyền giúp Trình Chí rải thức ăn ra, đầu tiên chúng nó ăn thử một miếng, xác nhận an toàn mới yên tâm mà ăn, nhưng vẫn né Yến Tuyền thật xa.
Đợi chúng ăn xong, Yến Tuyền lôi Trịnh Chí để thương lượng với bọn chúng: “Quạ huynh, ta có một chuyện muốn nhờ các ngươi giúp, chỉ cần các ngươi giúp thì ta sẽ bao đủ đồ ăn trong suốt mùa đông này, đảm bảo mỗi ngày mỗi loại khác nhau.”
“Thật sao? Quác… Lừa đảo hả? Quác… Bọn ta không tin đâu… Quác… Chắc chắn là muốn lừa bọn ta để cho mèo ăn… Quác…” Đám quạ đứa thì nói đứa thì trả lời um sùm hết cả lên.
“Các ngươi yên tâm, ta đảm bảo là không lừa các ngươi. Ai cũng biết quạ đen thù dai, nếu lừa các ngươi thì ta còn dám bước ra đường sao?”
“Có lý… Quác… Nhưng nếu bọn ta không giúp ngươi thì Trình Chí cũng cho bọn ta ăn thôi… Quác…”
“Tiền Trình Chí mua thức ăn đều là ta đưa cho cậu ấy mà không tin thì các ngươi hỏi thử xem.”
Trình Chí không hiểu tiếng chim, hơi ngơ ngác nhưng vẫn gật đầu theo lời của Yến Tuyền: “Trước đây ta là ăn mày, ở xóm nghèo với nghĩa phụ, là Yến tỷ tỷ giúp ta chữa bệnh cho nghĩa phụ và cho ta tiền đó. Tiền mua thức ăn cho các ngươi cũng là tiền mà tỷ ấy đưa.”
“Vậy ngươi là người chữa bệnh giúp ông già ăn mày kia sao, chẳng trách ngươi có thể hiểu hiểu lời của bọn ta… Quác… Vậy được thôi… Quác… Vậy giúp ngươi một lần… Quác…”
Vì sự giúp đỡ của nhóm quạ đen, Yến Tuyền nắm đường đi của Kinh thành trong lòng bàn tay, đến nhất cử nhất động trong Hoàng cung nàng cũng nắm được. Chỉ có một vấn đề duy nhất là đám quạ đen và Hoa Thái Tuế có thù với nhau, trước đây Hoa Thái Tuế từng cắn bị thương một con trong đám bọn chúng. Cho nên, cứ mỗi lần đến báo tin cho nàng thì đám chim thù dai này sẽ tha một cục đá đến để đánh Hoa Thái Tuế, ị phân lên đầu hoặc chửi nó một trận. Chuyện này làm Hoa Thái Tuế tức điên lên, nhưng Hoa Thái Tuế đã đồng ý là sẽ bảo vệ Yến Tuyền, vì Yến Tuyền nên nó không thể trả đũa.
Cuối cùng Yến Tuyền phải lấy đồ ăn để chặn họng đám quạ đen. Nhưng đám quạ lại có yêu cầu mới, chúng nó cũng muốn có được một cái tên hay như Hoa Thái Tuế.
Yến Tuyền phải lấy Kinh Thi và thơ Nhạc Phủ để đặt tên cho chúng. Đám quạ đen quá đông, lúc kêu bọn chúng thì nha hoàn còn tưởng Yến Tuyền đang đọc thơ.
Nhưng cũng may, những chuyện này cũng không phải là vô ích. Bởi vì đám quạ đen giúp nàng điều tra được rằng, quả thật Tiêu Cửu Uyên có để ý đến thân xác của Tống Thanh Dương nên hắn ta đã ra tay từ lâu rồi. Bây giờ phần mộ chỉ là cái hòm trống không, xác của Tống Thanh Dương đã được hắn ta mang về biệt viện, định làm thành thân xác Phật để đưa về Tây Vực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận