Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đưa Về
Hạ Tuyết Thuần cắn chặt răng, không giải thích thêm gì, đỏ mắt chạy xuống lầu.
Tề Tiểu Giai đã đợi từ lâu rồi, vừa nhìn thấy cô ta lập tức chờ mong đón chào: “Tuyết Thuần, thái độ của anh ta đối với cậu thế nào?”
Hạ Tuyết Thuần nén ngược nước mắt vào trong: “Làm việc đi, đừng nói nữa.”
Tề Tiểu Giai sửng sốt: “Vì sao?”
Trong mắt Hạ Tuyết Thuần hiện lên vẻ không cam lòng, giọng nói nghẹn ngào nức nở: “Anh ta ôm Kiều Sở Sở trở về phòng mình rồi.”
Tề Tiểu Giai: “… Cái gì?!”

Vi Sinh Lẫm xem đồng hồ: “Đã nửa tiếng rồi, rốt cuộc khi nào chúng ta mới được ra ngoài? Đời này anh chưa từng khát khao tự do như vậy bao giờ.”
Dư Xán đã mở notebook ra bắt đầu làm việc: “Tin tưởng năng lực của Biệt Hạc, sinh nhật lần này dù có chúng ta hay không cũng như nhau.”
Vi Sinh Lẫm cảm thấy nhàm chán: “Nói thì nói thế, nhưng không phải hôm nay là lần đầu tiên anh chính thức gặp Kiều Sở Sở sao? Anh còn muốn trò chuyện với cô ấy một lát.”
Nói xong, anh ta ưỡn ngực, nâng cằm lên cố ý ra vẻ lạnh lùng ngầu lòi: “Anh cố ý làm như vậy để dọa cô ấy có được không? Dùng khí tràng dọa cô ấy sợ, làm cô ấy run bần bật được không?”
Vi Sinh Văn Trạm nhàn nhạt liếc mắt nhìn anh ta: “Gương mặt này của em giống như quỷ vậy, còn cần phải hù dọa cô ấy nữa à?”
Vi Sinh Lẫm: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng đứng ở ngoài cửa sổ, vẫn luôn không nhìn thấy bóng dáng của Kiều Sở Sở đâu cả.
Cậu làm thủ ngữ với Dư Xán: “Vì sao Kiều Sở Sở vẫn chưa tới vậy?”
Vi Sinh Dư Xán nhếch môi cười: “Em có thể vào WeChat hỏi em ấy.”
Hoài Lăng nhíu mày: “Nhưng hôm nay em mặc rất đẹp, chào hỏi trước sẽ làm giảm mức độ bất ngờ của cô ấy.”
Cậu có chút không kiên nhẫn: “Em sẽ leo qua cửa sổ, xem thử có phải Biệt Hạc đang làm chuyện xấu ở trong phòng hay không.”
Cậu đi ra ban công, nhảy lên bậc cửa sổ rất nhẹ nhàng, như giẫm trên đất bằng mà leo lên lầu hai.
Vi Sinh Lẫm và Vi Sinh Văn Trạm đứng trên ban công nhìn.
Dư Xán mặc áo lông bước ra, cũng thăm dò nhìn thử.
Vi Sinh Biệt Hạc bế Kiều Sở Sở đi vào phòng, tay chân nhẹ nhàng đặt Kiều Sở Sở lên sô pha, quỳ xuống cởi giày cho cô.
Kiều Sở Sở nhanh chóng rụt chân lại: “Đừng! Tôi tự làm!”
Vi Sinh Biệt Hạc nắm lấy mắt cá chân cô, không nói gì thêm mà cởi giày của cô ra, kiểm tra mắt cá chân: “Đau không, không bị bong gân đấy chứ?”
Toàn thân Kiều Sở Sở căng thẳng, rất không quen: “Không, không đau.”
[Một kẻ hèn như mình nào có tài đức gì để lớn lão quỳ gối kiểm tra giúp mình chứ!]
Vi Sinh Biệt Hạc khẽ cười, xem cỡ chân của cô: “Không sao là tốt rồi, tôi sẽ gọi điện thoại sai người mang một đôi giày mới lên cho cô, thích kiểu dáng này, đúng không?”
Cô lắc đầu: “Không cần, ở nhà tôi còn rất nhiều giày chưa đi, hơn nữa chắc là anh trai tôi cũng xong việc rồi, tôi bảo anh ấy mang đến là được, tôi không muốn tạo thêm phiền phức cho anh.”
Vi Sinh Biệt Hạc cười khẽ: “Sao lại phiền phức chứ?”
“Cốc!”
Một tiếng gõ kính mạnh vang lên!
Kiều Sở Sở sợ tới mức run lên, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Vi Sinh Hoài Lăng đứng bên ngoài ban công, nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
Hai mắt cậu mở to, gân xanh trên trán nổi cộm, đôi mắt cũng đỏ hoe.
Kiều Sở Sở khiếp sợ: “Vi Sinh Hoài Lăng?”
Ánh mắt Vi Sinh Biệt Hạc tối sầm lại.
Vi Sinh Hoài Lăng tức giận kéo cửa ban công ra.
Không mở được.
Vi Sinh Hoài Lăng đạp thẳng một chân!
“Uỳnh!”
Kiều Sở Sở bất ngờ, kinh ngạc che miệng lại!
Vi Sinh Biệt Hạc nhanh chóng bảo vệ cô ở phía sau: “Đừng sợ.”
Vi Sinh Hoài Lăng đọc hiểu được môi ngữ của anh ta, dùng sức đánh mạnh vào cửa kính chống đạn!
“Mở cửa!”
Thủ ngữ của cậu rất mạnh mẽ: “Cái đồ dối trá nhà anh!”
“Mở cửa!”
Vi Sinh Dư Xán nhíu chặt mày: “Hoài Lăng đã nhìn thấy gì vậy? Sao lại tức giận thế.”
Ban nãy cô ấy nhìn thấy Hoài Lăng nhảy lên ban công phòng Vi Sinh Biệt Hạc, không biết cậu đã nhìn thấy gì, đột nhiên kích động, giống như con báo không ngừng nhảy dựng lên đá vào cửa!
Thậm chí từ chỗ cô ấy, vẫn có thể nghe thấy tiếng quát tháo ngắn ngủi phát ra từ trong cổ họng của Hoài Lăng.
Hoài Lăng bẩm sinh bị điếc, nhưng không phải là người câm, cậu chưa từng nghe thấy âm thanh nào nên mới không nói chuyện, chỉ dưới tình thế cấp bách mới có thể phát ra âm thanh nôn nóng như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận