Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thu Tiểu Quân nghĩ nghĩ, hút hút cái mũi, nhìn mặt Mạc Thiếu Đình, chảy nước mắt nghẹn ngào gật gật đầu, “Jack, ách ô ô, chỉ có thể như vậy, ách ô ô……”

Được cô đồng ý, Jack há miệng, lộ ra răng nanh quỷ hút máu, cúi đầu hướng tới cổ Mạc Thiếu Đình.

“Chờ một chút.” Không tưởng, lúc Jack sắp cắn, Bạch Trục Nguyệt lại gấp giọng ngăn lại, “Thu Tiểu Quân, tôi có biện pháp cứu anh ấy.”

“Cứu như thế nào?” Đột ngột, Thu Tiểu Quân tức khắc cảm thấy Mạc Thiếu Đình có được một tia hy vọng sống sót, “Bạch Trục Nguyệt, cô mau nói. Rốt cuộc làm như thế nào, Thiếu Đình mới có thể sống sót?”

“Tôi hút không ít tinh nguyên đàn ông, tôi đem tinh nguyên trong cơ thể truyền qua, anh ấy nhất định sẽ không chết.”

Bạch Trục Nguyệt khó chịu nói, ngay sau đó ngồi xếp bằng, “Thu Tiểu Quân, nếu tôi đem tinh nguyên chuyển qua mà anh ấy cũng không tỉnh lại, cô liền đi tìm cha tôi, cha tôi nhất định sẽ có biện pháp làm anh ấy tỉnh lại.”

Nói xong, cô nhắm mắt lại, bắt đầu tập trung tinh thần vận lực, chỉ chốc lát, tinh nguyên giống như sương trắng từ miệng cô tràn ra, chậm rãi chui vào mũi miệng Mạc Thiếu Đình.

Nửa giờ sau, quá trình truyền tinh nguyên kết thúc, Bạch Trục Nguyệt đầy mồ hôi, chậm rãi mở to mắt, ánh mắt tự trách cùng thâm tình nhìn Mạc Thiếu Đình, sau đó ngã ra hôn mê.

Tuy rằng Bạch Trục Nguyệt đem toàn bộ tinh nguyên trên người cô truyền qua Mạc Thiếu Đình, nhưng hắn vẫn không tỉnh lại, khuôn mặt tuấn tú nóng tới cực điểm, khi thì biến đen, khi lại biến hồng, dường như bị trúng kịch độc.

“Tại sao lại như vậy?” Nhìn đến sắc mặt biến hóa của Mạc Thiếu Đình, Thu Tiểu Quân càng sốt ruột, nước mắt bi thương lại trào ra, “Ô ô ô, Jack, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”

“Tiểu Quân, hiện tại, chúng ta chỉ có thể đi tìm cha cô ấy thôi.” Jack nhìn Bạch Trục Nguyệt hôn mê ngã trên mặt đất, trầm thấp nói.

“A, đúng, đúng rồi, chúng ta lập tức đi tìm cha cô ấy Bạch Hoa.” Thu Tiểu Quân bừng tỉnh, mặt đầy nước mắt liên tục gật gật đầu, ngay sau đó nhanh chóng bế Mạc Thiếu Đình lên, “Ô ô, Thiếu Đình, anh phải chống đỡ, ách ô ô, tin tưởng em, thực mau anh sẽ không có việc gì.”

Cô vừa nghẹn ngào nói, vừa ôm hắn chuyển một vòng, trong chớp mắt biến mất.

Jack bế Bạch Trục Nguyệt đang hôn mê cũng từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Thật mau, bọn họ đã tới biệt thự trong rừng của Bạch Hoa.

Nhưng, thực làm người thất vọng, đi tìm khắp biệt thự, bọn họ cũng không tìm ra tung tích Bạch Hoa, Thu Tiểu Quân gấp đến độ cứ khóc ròng, giống kẻ điên mà ôm Mạc Thiếu Đình chạy loạn khắp nơi trong biệt thự rộng lớn, “Bạch Hoa, Bạch Hoa… Ông ở đâu, ô ô, ông mau ra đây…. Ô ô ô, nếu ông không ra, tôi liền đem nơi này san thành bình địa, ách ô ô…… Còn có, con của ông, Thiếu Đình nếu là không thể tỉnh lại, tôi nhất định sẽ giết cô, ô ô ô ô……”

Jack ôm Bạch Trục Nguyệt đi theo sau Thu Tiểu Quân, bỗng nhiên phát hiện thân thể Bạch Trục Nguyệt giật giật, vội vàng đặt cô trên mặt đất, lắc lắc bả vai, “Bạch Trục Nguyệt, Bạch Trục Nguyệt, cha cô ở đâu?”

Một lát sau, Bạch Trục Nguyệt chậm rãi mở mắt, suy yếu nói: “Ở tầng hầm ngầm…… Chốt mở tầng hầm ngầm ở phòng bếp, bên trái trên vách tường.”

Tầng hầm ngầm diện tích rất lớn, bên trong bày đủ loại thiết bị, là phòng thí nghiệm bí mật của Bạch Hoa.

Thu Tiểu Quân lòng nóng như lửa đốt, ôm Mạc Thiếu Đình tiến vào, “Bạch Hoa, Bạch Hoa…… Ông ra đây……”

Bạch Hoa ở trong này nghe được thanh âm Thu Tiểu Quân, từ phía sau một dãy toàn thiết bị đi ra, thấy cô ôm một người đàn ông hơi thở thoi thóp, mặt đầy kinh ngạc, “Đã xảy ra chuyện gì?”

Lúc này, Jack cũng ôm Bạch Trục Nguyệt bước nhanh đến, nhìn thấy ông thì lập tức thảy Bạch Trục Nguyệt xuống trên mặt đất.

“Nguyệt Nguyệt?” Bạch Hoa thấy con gái mình cũng có bộ dáng như muốn chết đi, lo lắng vội vàng bước lên, “Con gái của tôi làm sao vậy?”

“Chính ông hỏi cô ấy đi.” Jack thanh âm lạnh lùng nói.

Bạch Hoa nghi hoặc khó hiểu, tay trái nâng nửa người trên Bạch Trục Nguyệt dậy, tay phải ẩn ẩn run rẩy khẽ vuốt khuôn mặt Bạch Trục Nguyệt, “Nguyệt Nguyệt, nói cho ba, phát sinh chuyện gì?”

“Ách ngô ~ ba, con thương tổn người đàn ông con yêu nhất.” Bạch Trục Nguyệt nhìn Mạc Thiếu Đình bị Thu Tiểu Quân ôm, con mắt ướt ướt, suy yếu khó chịu nói, “Ba, con cầu ba một chuyện, xin ba nhất định đáp ứng.”

“Nguyệt Nguyệt, con nói, chỉ cần ba có thể làm được, ba nhất định đáp ứng.”

“Nhất định phải cứu sống học trưởng con yêu nhất. Còn có, làm em gái Thu Tiểu Quân sống trở lại.”

Nghe đoạn sau, Bạch Hoa giật mình, “Nguyệt Nguyệt, yêu cầu thứ nhất, ba có thể đáp ứng con, nhưng yêu cầu thứ hai, ba làm không được, ba thật vất vả mới làm con trọng sinh, sao lại có thể…”

“Ba, ba làm con trọng sinh, chính là tước đoạt quyền sinh tồn của Thu Tiểu Hi.” Cô chua xót cười cười, nước mắt chảy xuống, khổ sở nói, “Làm như vậy là không đúng… Hiện tại, con mới biết được, vì sao học trưởng trước kia không thích con, trước kia con không có tốt đẹp, nội tâm con chỉ tràn ngập tà ác.”

Nghe được lời nói Bạch Trục Nguyệt, Thu Tiểu Quân bắt đầu tha thứ cho sai lầm của cô, biết cô thật yêu Mạc Thiếu Đình, nguyện ý vì hắn từ bỏ sinh mệnh, cũng nguyện ý trả lại sinh mệnh cho em gái mình. Nội tâm cô thật cảm động, tay ôm Mạc Thiếu Đình ngồi xổm xuống trước mặt Bạch Trục Nguyệt, “Trục Nguyệt… lúc này cô rất đẹp, cho dù bên ngoài, hay nội tâm… Tôi, tôi cảm ơn cô…”

“Thu Tiểu Quân, cô không cần nói cảm ơn tôi.” Bạch Trục Nguyệt rưng rưng cười, cảm thấy thật kỳ diệu, sống hơn hai mươi năm chỉ có lúc này mới cảm thấy là vui sướng nhất, “Hơn hai năm trước là tôi không tốt, say rượu lái xe, là tôi kêu cô lên xe, cô mới bị mất đi sinh mệnh quý giá.”

“Trục Nguyệt, cô không cần nói như vậy.” Thu Tiểu Quân trong mắt nước mắt mênh mông, “Ngày đó cô kêu tôi lên xe, cô là xuất phát từ hảo ý. Tôi… thực cảm tạ cô ngày hôm đó. Nếu không có cô, tôi sẽ không biết được Thiếu Đình, sẽ không biết được Jack, cũng sẽ không biết được Hoa Khôi, càng sẽ không biết Kiện Vũ cũng yêu tôi… Là cô, là cô thay đổi vận mệnh bình thường của tôi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận