Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A… từ từ, từ từ thôi, sâu quá, sắp vào tử cung rồi!”

“Vào đến đâu rồi, nói xem nào? Tôi quả thật không biết.” Hứa Tân nhếch môi cười, lại đâm cả cây gậy thịt vào trong.

Da đầu Vân Tô Tô căng ra, vừa thoải mái vừa tê dại, nước mắt ứa ra: “Tử cung, trong tử cung, mau đút vào, a chậm một chút!”

……..

“Có thoải mái không? Đút vào âm hộ của em có sướng không, đủ lớn để lấp đầy em chưa?”

“Ô… sâu quá… đừng đẩy vào nữa… ô ô, em không chịu nổi nữa!”

Động tác Hứa Tân đột nhiên nhẹ hơn rất nhiều, bởi hắn đột nhiên nghĩ tới việc không thể để cô cao trào trước, nếu không tiểu gia hỏa này sẽ trở mặt cự tuyệt, không cho hắn thao thêm nữa.

Hắn thực biết cách làm tình, và hắn cũng biết chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể cô, dù cô có gần đến nơi, hắn vẫn lùi ra, dù cô có nhích mông xuống cũng không chạm đến được, cuối cùng cô phải bật khóc cầu xin hắn ta.

“Chết tiệt! Mau cắm vào đi, đừng hành hạ em nữa, mau lên! Làm em đi!”

“Vội cái gì, tiểu dâm đãng của tôi, tôi còn chưa bắn tinh mà, chúng ta phải cùng nhau lên cao trào chứ? Bữa sáng đầu tiên của em đó.”

Mặt cô đỏ bừng, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, hai tay quàng lấy cổ hắn, trước mắt như nhòe đi.

“Nhanh lên, Hứa Tân… làm em, làm em đi!”

Vì cửa không đóng chặt, tiếng kêu dâm đãng trong phòng đến người bên ngoài cũng có thể nghe rõ mồn một.

Đào Đằng ngồi trên ghế sô pha mà tai đỏ ửng, đôi mắt xanh chỉ biết nhìn chằm chằm vào màn hình TV, không nói lời nào, chăm chú lắng nghe.

“Yo, công tử đào hoa lão luyện trong chuyện tình cảm mà cũng có lúc đỏ mặt vậy sao?” Quý Đỗ cố ý chêu trọc.

“Cút!”

Trong phòng bếp, Trịnh Nghị đang dùng con dao làm bếp chặt lên thớt, băm đi băm lại đến nỗi lưỡi dao đã hằn lên vết nứt, hắn ta lặp đi lặp lại một cách máy móc, gương mặt vô hồn.

Đàm Lam cắn quả cà chua trên tay “Tôi khuyên cậu không nên vào phòng ngủ bây giờ, nếu không cậu sẽ chịu nhiều thiệt thòi. Cô ấy hiện tại đang bị thao đến cao trào rồi.”

“Cậu không nói cũng không ai bảo cậu câm đâu!”

Sau khi tắm xong, Vân Tô Tô mặc chiếc áo ngắn tay rộng thùng thình của Hứa Tân đi ra, cô vừa lau tóc vừa tò mò hỏi xem hôm nay ăn gì, khi nhìn thấy Đào Đằng ngồi trên ghế sô pha, cô kinh ngạc trợn tròn mắt.

“Sao anh lại ở đây!”

Hắn dời mắt khỏi người cô, mặt không đổi sắc: “Xem ra anh đến không đúng lúc rồi! Cảnh xuân phơi phới thế này, làm phiền em rồi.”

Lam Đà cầm chiếc áo choàng trên sô pha đi tới mặc cho cô, bên trong cô không mặc quần lót hay quần dài, đứng trước mặt Đào Đằng, hắn phải cẩn thận một chút.

“Em, em không biết anh tới, nhưng anh tới đây làm gì?”

Đào Đằng tức giận, vỗ sô pha đứng dậy: “Em nghĩ anh tới làm gì! Em không một lời bị bọn họ bắt đi, anh còn tưởng rằng em bị bọn họ khinh nhục, cho nên liền chạy đến đây đón em! Em thì hay rồi, bình an vô sự, xong giờ quay sang hỏi ngược lại anh. Em quên rằng còn có anh lo lắng cho em đấy à!”

“La lối cái gì?” Trịnh Nghị cầm một con dao gọt hoa quả ném về phía hắn ta, nếu không phải Đào Đằng nhanh nhẹn tránh được thì bây giờ hắn ta đã nằm trên mặt đất mất rồi.

“Cậu là cái thá gì dám mắng cô ấy! Không nói được lời tử tế thì cút ra ngoài!”

Đào Đằng cười khẩy.

“Tôi cũng là anh trai của Tô Tô, nghe nói các người chuẩn bị kết hôn, mối hôn sự này đã hỏi qua ý tôi chưa?”

Lam Đà đánh giá người trước mặt từ đầu đến cuối: “Còn cần ý kiến của cậu nữa ư?”

“Ba mẹ cô ấy đã đồng ý, còn cần cậu nhúng tay vào sao? Cậu tới đây la lối làm loạn, cũng đừng trách chúng tôi vô lễ trước.”

Đào Đằng run lên vì tức giận, đôi mắt xanh ngập tràn lửa giận, Vân Tô Tô chủ động đứng lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

“Đào Đằng, em sẽ không trở về đâu, em không muốn làm ba mẹ thất vọng, xin lỗi vì khiến anh lo lắng nhiều như vậy, nhưng anh yên tâm đi, có dịp em nhất định sẽ đến thăm dì Đào.”

Hắn tức giận nắm chặt tay, một lúc lâu sau khi nghe cô nói, hắn im lặng hồi lâu bất động tại chỗ.

Khóe mắt hắn đỏ hoe, tức giận đến mức phát khóc, sải bước đến bên cạnh nắm lấy cánh tay cô hỏi: “Em yêu ai? Em có yêu bọn họ không? Tại sao lại chấp nhận kết hôn theo ý nguyện của ba mẹ? Nếu em không muốn, anh sẽ mang em rời khỏi đây, anh đảm bảo em sẽ vĩnh viễn không gặp lại bọn họ.”

Ngay khi những lời này được nói ra, những người đàn ông đứng xung quanh càng phải duy trì cảnh giác với Đào Đằng.

Người trước mặt nước mắt lưng tròng, giọt lệ nóng hỏi làm mờ đi tầm nhìn.

Vân Tô Tô bật cười, kéo chiếc áo choàng lên người, rón rén đến gần hắn, làm nũng như một đứa trẻ hư đang chuộc tội.

“Đào Đằng, anh hiểu em nhất mà, phải không? Anh đã biết rõ em nói những lời kia có ý gì, thật sự xin lỗi, em không thể đi cùng anh được.”

Mái tóc dài óng ướt sũng xõa trên vai, đôi mắt chớp chớp đầy nũng nịu, nhìn vẻ ngoài đáng yêu mà cô lại có thể nói ra những lời độc ác như vậy.

Đào Đằng chịu không nổi nữa, có chút run rẩy, xấu hổ cúi đầu, lau đi dòng nước mắt.

“Vân Tô Tô, anh thật sự coi thường em.”

“Em cũng vậy.”

Hắn quay trở về dáng vẻ bình thường, khịt khịt mũi, giả vờ như không có việc gì xảy ra.

“Nhớ đưa thiệp mời cho anh đấy, anh đi đây.”

Đào Đằng kiêu hãnh ưỡn thẳng lưng, ủ rũ đút hai tay vào túi quần bước ra ngoài, lúc bước vào hùng hổ hiên ngang là thế, khi ra ngoài dường như biến thành một người khác vậy.

Khi lên xe, Đào Đằng đã khóc rất nhiều, hắn không chút suy nghĩ dùng hết một hộp khăn giấy, khóc chán chê rồi lại ngả xuống ghế.

Chợt nhớ lại những gì hắn đã hỏi cô lúc trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận