Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu niên hăng hái, nếu như không có quần áo bệnh nhân giấu trong áo khoác denim màu đen, cậu ta sẽ không khác gì Đàm Tôn Tuần sôi nổi vui vẻ một thời.

“Phải làm sao thì cậu mới có thể từ bỏ ý định.” Điền Yên hỏi.

Đàm Tôn Tuần mở mắt ra, ngước nhìn lá thông tươi tốt trên đỉnh đầu.

“Điền Yên, có muốn biết bản thân cô đang nói gì không?

Giọng nói của cậu ta lạnh lùng, cậu ta quay đầu lại, cô liền thấy một khuôn mặt tái nhợt suy sụp, trên mặt không có chút hy vọng sống nào.

Bây giờ nhìn thấy Điền Yên mặc váy cưới, trên mặt cậu ta hiện lên sự ghen ghét điên cuồng.

“Làm bạn lâu như vậy, cô vẫn luôn biết tâm ý của tôi, vậy cô có biết mỗi ngày tôi chịu đựng như thế nào không? Vì người đàn ông khác, cô xé mặt với tôi. Đối với cô mà nói, tôi còn không bằng kẻ biến thái đã xé xác cô, đưa cô đến bệnh viện sao!”

Điền Yên liếc nhìn phía sau lưng, đường mòn tĩnh mịch ẩn giấu một bóng người.

“Nói thật đi, quà cậu tặng tôi là gì? Cậu hẳn không thể lấy được năm tấn thuốc nổ đâu.”

Đàm Tôn Tuần cười lên, lộ ra một hàm răng trắng chỉnh tề: “Cô đã đoán đúng.”

“Loại đồ chơi đó làm sao tôi có thể tự mình mang đến đây được, nhưng mang theo xe tải vẫn dễ dàng hơn. Tôi sẽ san bằng hôn lễ mà anh ta đã dày công chuẩn bị, san bằng toàn bộ xuống đất. ”

“Cho dù cô được anh ta thiết kế thành một món quà đẹp đẽ như vậy, nhưng lại ngu ngốc đến mức cột ruy băng giao bản thân vào tay anh ta. Điền Yên, cô nhìn cô bây giờ đi! Thật là đáng buồn đấy.”

Phó Hách Thanh nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ, anh ta dùng điện thoại gửi tin nhắn cho Lưu Hoành Dật, nhắc nhở chặn một chiếc xe tải đang hướng về khách sạn.

Điền Yên bất đắc dĩ nhắm hai mắt.

“Cậu đi đến đây chỉ để nói với tôi những lời này thôi sao. Đây đều là tôi tự nguyện, cho dù cậu có khuyên tôi thế nào, cũng sẽ không lay chuyển được tôi.”

Đàm Tôn Tuần móc từ thắt lưng lấy ra một khẩu súng, nhanh chóng nạp đạn, bắn thẳng vào phía sau Điền Yên.

Viên đạn suýt sượt qua vai Điền Yên. Cô sợ hãi cứng đờ, viên đạn đánh tan từng mảnh lá rơi xuống đất. Tiếng súng chói tai đinh tai nhức óc, sau lưng truyền tới tiếng hoảng loạn trốn tránh.

Mặt Đàm Tôn Tuần đầy dữ tợn cười, vừa đi về phía trước, vừa nổ súng.

“Tránh cái gì! Không phải muốn nghe trộm sao, tiếp tục nghe đi! Có bản lĩnh thì đi ra đi, nhìn tao con mẹ nó có không đánh chết mày không!”

Đàm Tôn Tuần đi tới trước mặt Điền Yên, cánh tay cậu ta bị bắt lấy.

Ngón tay Điền Yên trắng bệch, dùng sức bấm cánh tay cậu ta chất vấn.

“Cậu nháo đủ chưa!”

Đàm Tôn Tuần vừa mới nổ súng, họng súng nóng đỏ nhắm vào xương quai xanh của Điền Yên. Cậu ta dùng sức ấn mạnh xuống, để lại một vết đỏ trên làn da mỏng manh của cô.

Điền Yên đau đớn nghiến răng, hít một hơi lạnh, Đàm Tôn Tuần cúi đầu đến gần cô, bóng tối bao phủ khuôn mặt hung dữ của cậu ta, đôi mắt xinh đẹp nhất cũng bị bóp méo đến mức không thể nhận ra.

“Cô nói tôi nháo?”

Phía sau cậu ta càng ngày càng có nhiều tiếng bước chân, Đàm Tôn Tuần đang định xoay họng súng, nhưng bị cô giữ chặt. Cô thà chết ấn vào xương quai xanh của mình cũng không cho phép cậu ta nâng lên.

Mặt Đàm Tôn Tuần đầy tức giận trợn mắt nhìn cô. Cho đến khi trong tầm mắt xuất hiện bóng dáng của Bàng Kinh Phú, người trong môn phái đông đảo đi theo phí sau, cùng khẩu Glock 17 đang ấn lên đầu Chu Song Sinh.

Mẫu súng giống như của Đàm Tôn Tuần, súng của cậu ta là của một người trong môn phái bị cậu ta đả thương đoạt được.

Chu Song Sinh giơ hai tay, anh ta bị họng súng đẩy về phía trước. Cơ thể cứng ngắc của anh ta, chỉ cần anh ta dám thực hiện những động tác lớn, thì sẽ mất mạng tại chỗ.

Điền Yên quay đầu nhìn lại, trong mắt đầy khó tin.

Trên người Bàng Kinh Phú là tây trang màu đen được thiết kế đặc biệt cho hôn lễ. Cà vạt màu đỏ rượu phẳng phiu, chiều rộng vai vừa đủ, ánh mắt lạnh lùng lãnh đạm tỏ ra uy nghiêm kìm chế.

Ánh mắt anh trong trẻo lạnh lùng nhạt nhẽo, cảm giác áp bách ngột ngạt đọng lại trên con đường ván rừng xanh thẳm.

“Tôi đếm ba tiếng.” Bàng Kinh Phú hạ mệnh lệnh cuối cùng.

Chu Song Sinh nhắm hai mắt, khẩn trương đến nỗi vết sẹo ở khóe mắt xoắn lại.

Điền Yên gấp gáp đỏ mắt, chất vấn trước mặt Đàm Tôn Tuần: “Cậu muốn anh ấy chết sao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận