Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong trí nhớ, dường như anh ta có mơ một giấc mơ rất đáng sợ, trong mơ Tạ Thu Thủy chính là như vậy, điên cuồng cầu xin đàn ông thỏa mãn cô ấy, mà người đàn ông này chính là Giang Viễn còn linh hồn mình cứ như bị trói buộc vậy, không có cách nào có thể tỉnh lại để ngăn cản.
Phẫn nộ nhưng lại vô lực.
Cảm giác đó quá chân thật, căn bản không giống như đang nằm mơ.
Nhưng bây giờ Tạ Thu Thủy lại leo lên người mình, chủ động dùng huyệt nhỏ nuốt lấy côn ŧᏂịŧ của anh ta.
Bởi vì bình thường là Trình Hiểu Lễ dẫn dắt, cho nên cô có hơi vụng về và mệt mỏi.
Nhưng mà vì ham muốn nên không thể không điều khiển cơ thể di chuyển theo.
Sắc mặt cô đỏ bừng, mắt nửa nhắm lại, môi đỏ hơi hơi mở, tiếng rêи ɾỉ vô thức phát ra, so với con người bảo thủ trước kia thì giờ cô phóng đãng hơn nhiều.
Xem ra cơ thể đã bị mình làm quen rồi, một ngày không làm thì cô sẽ không chịu nổi, mới sáng sớm đã lấy anh ta làm công cụ giải tỏa.
Tâm trạng Trình Hiểu Lễ lại không xấu đi vì chuyện này, ngược lại còn thấy vui, còn nói với Tạ Thu Thủy đang mơ màng không tỉnh:
“Về sau nếu muốn thì có thể gọi anh dậy.”
Anh ta lật người ép xuống, gạt tóc Tạ Thu Thủy ra:
“Vất vả rồi.”
Bây giờ Tạ Thu Thủy mới biết Trình Hiểu Lễ tỉnh rồi.
Cô đã khó chịu đến nỗi có hơi uất ức rồi, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nói: “Trình Hiểu Lễ, em… ưʍ… Khó chịu…”
Cả buổi tối làʍ t̠ìиɦ điên cuồng vẫn không ngăn nổi sự khao khát trong cô.
Sắc mặt cô khiến Trình Hiểu Lễ không dám tùy tiện chuyển động:
“Khó chịu chỗ nào?”
“Ngứa…”
Cô nhớ lại ký ức ngày trước, bị người ta giày vò hết lần này đến lần khác trước mặt Trình Hiểu Lễ, mà cơ thể mình cũng khao khát không chịu được.
Rõ ràng không muốn, nhưng cô không thể không dùng giọng điệu dâʍ đãиɠ như vậy cầu xin người khác chơi mình.
Vốn dĩ một người có thể vẫn kiên trì được, Trình Hiểu Lễ vừa hỏi cái nước mắt cô đã lã chã rơi xuống:
“Em… Ngứa… Hu… Có thể sờ… Vυ” của em không… Ưʍ… Còn có bên dưới… Động đậy một chút…”
Không thể nào nói ra, chỉ có thể dùng cách này để biểu đạt sự khó chịu của bản thân.
Nước mắt rơi xuống làm tim Trình Hiểu Lễ cũng mềm luôn rồi.
Anh ta liếʍ nước trên mặt Tạ Thu Thủy đi:
“Đừng khóc nữa, là lỗi của anh, sau này anh nhất định sẽ không để em khó chịu như vậy nữa.”
Anh ta nhanh chóng đong đưa eo mình, cọ sát vào điểm nhỏ gồ lên trong cơ thể cô.
“Ưm a…”
Cuối cùng Tạ Thu Thủy cũng nhận được sự chủ động của đối phương, cơ thể đang căng thẳng cũng được thả lỏng hơn, cảm nhận cơn ngứa ngáy trong cơ thể được giải quyết.
Cô lại cảm thấy chính mình không nên chìm đắm vào sự hưởng thụ của xá© ŧᏂịŧ, vừa khóc vừa nói:
“Trình Hiểu Lễ… Mạnh hơn nữa…”
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận