Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến khi nắm rõ chuyện này, trong lòng Yến Tuyền đã có kế hoạch, trước tiên nàng vẫy gọi vài con quạ đen: “Tích Ngã, Vãng Hĩ, Dương Liễu, Ỷ Ỷ các ngươi lại đây.”
Bởi vì đặt tên bằng thơ ca nên Yến Tuyền chia đội theo bài thơ và giao nhiệm vụ dựa theo từng đội, chỉ cần nhớ bài thơ là có thể gọi chúng đến để giao việc.
“Chuyện gì? Quác…”
“Bắt đầu từ ngày mai, ngoại trừ hai đội Tương Tiến Tửu và Quan Thương Hải vẫn tiếp tục quan sát Tiêu Cửu Uyên và phía mộ địa, những đội còn lại thì bay xung quanh nhà ta rồi kêu, kêu càng thê thảm càng tốt.”
“Lần đầu tiên nghe thấy yêu cầu biến thái như vậy… Quác…”
“Mai các ngươi sẽ được ăn trứng gà.”
“Không thành vấn đề… Quác… Bọn ta sẽ đi báo tin cho những con quạ khác… Quác…”
Đúng là người chết vì tiền, chim chết vì mồi, có đồ ăn thì đám quạ rất dễ sai khiến. Ngày hôm sau, chúng bắt đầu la lối “quác quác”, mỗi tiếng kêu như âm thanh vỡ vụn, càng ngày càng khó nghe.
Không bao lâu sau, mọi người đều bị đánh thức, những người sống gần đó cũng bị đánh thức, thảo luận sôi nổi về vấn đề này. Quạ đen kêu là báo tang, họ cho rằng Tống phủ sắp có tang.
Yến Tuyền bày ra dáng vẻ bị bệnh rồi đi tìm di mẫu, nói dối rằng tối hôm qua nàng mơ thấy Tống Thanh Dương, thấy hắn nói nhà mới của hắn bị cướp. Bọn cướp trộm nhân lễ nghĩa trí tín, trung hiếu và liêm dũng.
Nhân nghĩa lễ trí tín, trung hiếu và liêm dũng, những thứ khác cũng mất rồi, chỉ còn lại sự nhục nhã khi an nghỉ.
Giấc mộng của Yến Tuyền và tiếng kêu ầm ĩ của bọn quạ đen làm Thái phu nhân không khỏi suy đoán, Yến Tuyền còn cố tình nói hai từ nhà mới.
Tống Thanh Dương vừa hạ táng, nhà mới của hắn là ở đâu thì cũng không cần đoán nhiều.
Thái phu nhân lập tức tìm con thứ hai và con thứ ba để bàn bạc, bảo bọn họ đến mộ địa để xem thử và hỏi người giữ mộ để biết tình hình.
Bên chỗ mộ địa cũng có rất nhiều quạ đen, lúc đám người của Tiêu Cửu Uyên trộm xác đi ra thì có không ít quạ đen nghe thấy mùi thối rữa của tử thi nên bay quanh. Thậm chí, còn có một con quạ gặm lấy một miếng thịt trên cổ Tống Thanh Dương vì thế chúng biết hang động ở chỗ nào. Yến Tuyền đã dặn bọn chúng chờ sẵn ở đó, chờ người Tống gia đi đến thì dẫn dắt bọn họ đến gần hang động.
Tất cả đúng như Yến Tuyền suy đoán, không bao lâu thì tin tức thi thể của Tống Thanh Dương bị trộm đã truyền đến Kinh thành.
Yến Tuyền tranh thủ thả anh vũ và chim sáo mà nàng mua trước đây.
Hai con chim bay lên bầu trời, bay đến đường phố và kêu lên cho mọi người nghe: “Có cá quên nơm; có chim bẻ ná; nước địch phá, Thanh Dương chết.”
Chỉ một câu đã nói ra Tống Thanh Dương chết là do Hoàng thượng hại. Bởi vì là chim hô lên nên có cảm giác thần bí, mặc kệ sự thật là thế nào, chắc chắn sẽ có người tin.
Đợi tin đồn được truyền xa, truyền đến Tống phủ, người Tống gia thấy đám quạ đen bay tứ tung và kêu la ầm ĩ trên bầu trời thì cũng không khỏi suy đoán.
Yến Tuyền liếc nhìn Hoa Dung một cái, Hoa Dung đi đến trước mặt Thái phu nhân và đổi một chén trà nóng cho bà ấy, nhẹ nhàng nói: “Thái phu nhân, có một chuyện nô tỳ không biết có nên nói không.”
“Ngươi nói đi.”
“Người ngoài thì không biết nhưng trong nhà chúng ta thì ai cũng biết Đại thiếu gia thích biểu tiểu thư, nhưng khi Tiêu thế tử tới thì Đại thiếu gia lại gặp chuyện. Ngài ấy còn nói muốn cưới biểu tiểu thư làm trắc phi, sao lại trùng hợp như vậy. Còn Hoàng thượng cũng vậy, biết phủ chúng ta vừa có tang xong lại gấp gáp ban hôn cho biểu tiểu thư, không hề kiêng kỵ phủ chúng ta còn trong tang kỳ.”
Hoa Dung nói rất nhẹ nhàng nhưng không chữ nào bị bỏ sót mà lọt hết vào tai những người ngồi trong phòng, kết hợp với tiếng kêu ầm ĩ của bọn quạ làm một luồng khí lạnh vô thức dâng lên trong lòng mọi người.
Cuối cùng, Hoa Dung cũng hướng về Yến Tuyền, mặc dù không rõ chân tướng nhưng bà ấy vẫn cảm thấy Tiêu Cửu Uyên là chỗ dựa vững chắc nhưng vẫn quyết định giúp Yến tuyền hoàn thành kế hoạch của nàng.
“Đó chỉ là suy đoán của nô tỳ thôi, nếu có chỗ nào quá phận thì mong Thái phu nhân đừng trách. Bây giờ lại có hiện tượng kỳ dị, chim bay kêu oan, quạ đen bi thán, tất cả hiện tượng đều chỉ về Hoàng cung. Nô tỳ nghĩ, di thể của Đại thiếu gia hẳn là phải tìm trong cung.”
“Trong cung lấy thi thể của Thanh Dương để làm gì?” Thái phu nhân không hiểu.
“Cái này nô tỳ đoán không ra, cũng chỉ là suy đoán của nô tỳ mà thôi, còn phải chờ Quốc công gia điều tra.”
Bây giờ, Quốc công gia là Nhị biểu ca Tống Thanh Bình còn Tống Thanh Dương được truy phong thành Định An Vương.
Mọi người thấy lời nói của Hoa Dung rất thuyết phục, vẫn chưa tìm ra hung thủ ám sát Tống Thanh Dương, nếu là Hoàng thượng làm thì có thể lý giải được.
Mặc dù đây là kết quả không mong muốn nhưng hiện tại vẫn không có manh mối nào khác, cứ điều tra theo lời của bà ấy rồi tính tiếp.
Khó có thể điều tra Hoàng thượng nên Tiêu Cửu Uyên là đối tượng dễ ra tay nhất. Yến Tuyền phái một bầy quạ đi theo bọn người Nhị biểu ca và Tam biểu ca để thuận tiện điều chỉnh quá trình điều tra của họ.
Phía Tiêu Cửu Uyên cũng nắm được hành động kỳ lạ của quạ đen và chuyện chim anh vũ và chim sáo kêu oan. Trong lòng hắn ta biết chuyện trộm xác đã bị lộ, nhưng cũng không biết chuyện này là do Yến Tuyền dở trò hay dị tượng thật sự. Dù sao dưới tay Tống Thanh Dương có nhiều Điểu quan như vậy, nếu hắn phát hiện xác của mình bị trộm cũng có thể sinh ra dị tượng.
Tiêu Cửu Uyên biết rõ bản lĩnh của Yến Tuyền, trừ khi Huyền Thanh giúp nàng, nhưng người giám sát ở thiện đường lại nói gần đây nàng không hề đi tìm Huyền Thanh. Chuyện này làm hắn ta khó hiểu. Chưa kể Yến Tuyền đang ở Kinh thành, nàng cũng đang đau đầu với chuyện hôn sự với hắn ta, sao lại biết chuyện xác của Tống Thanh Dương bị trộm?
Yến Tuyền đang ở Tống phủ, khó mà phái người đến theo dõi. Để đảm bảo an toàn, Tiêu Cửu Uyên quyết định đưa xác Tống Thanh Dương đến chỗ khác, nhưng hắn ta không hề hay biết mọi hành động của hắn ta đều trong phạm vi giám sát của Yến Tuyền. Chim trên trời, mèo dưới đất và một số loài động vật liên quan đến mèo và chim đều giúp Yến Tuyền theo dõi hắn ta, cho dù hắn có lén lút như thế nào cũng không tránh khỏi tầm mắt của Yến Tuyền.
Hoàng thượng ở thâm cung nên không nhận tin nhanh như vậy, đến khi nghe thấy tin tức này thì đã là lúc lâm triều vào sáng hôm sau. Ông ấy cũng không biết chuyện Tiêu Cửu Uyên trộm xác Tống Thanh Dương, chỉ nghĩ rằng ai đó đồn tin dắt mũi người khác. Việc đầu tiên là trấn an Tống Thanh Bình và Tống Thanh Vân sau đó bày ra dáng vẻ phải tìm cho bằng được người tung tin đồn bậy bạ, ra lệnh cho Cẩm Y Vệ điều tra.
Nhìn dáng vẻ này của Hoàng thượng, hai huynh đệ Tống Thanh Bình và Tống Thanh Vệ không đoán được tâm tư của ông ấy. Bọn họ suy nghĩ một chút rồi quyết định tiết lộ tin tức xác của Tống Thanh Dương bị trộm để xem thái độ của Hoàng thượng.
Vừa nói ra thì cả triều ồ lên, Hoàng thượng đứng bật dậy khỏi long sàng, lập tức ra lệnh cho Cẩm Y Vệ và Lục Phiến Môn điều tra rõ và nhanh chóng mang xác Tống Thanh Dương về.
Đến bây giờ tất cả sự giúp đỡ dành cho Tiêu Cửu Uyên đã chuyển sang Yến Tuyền, sự phẫn nộ của bá tánh cũng dâng lên đỉnh điểm.
Thấy tình hình như vậy, Yến Tuyền bắt đầu để đám chim chóc tiết lộ vị trí Tiêu Chính Uyên giấu xác Tống Thanh Dương và dẫn bọn họ đến nơi đó.
Yến Tuyền đã đến trước bọn họ một bước, phía Huyền Thanh có người giám sát nên không tiện hành động. Vì thế, Yến Tuyền cũng không bảo nàng ấy đi cùng, cũng tiện thể lợi dụng nàng ấy để chuyển hướng chú ý của Tiêu Cửu Uyên, lặng lẽ đi đến vị trí ẩn náu mới của họ.
Địa điểm mới là một kỹ viện, cũng không biết Tiêu Cửu Uyên nghĩ gì, có lẽ hắn ta nghĩ không ai đoán được hắn ta sẽ chọn một hồ rượu rừng thịt* làm nơi luyện chế thi thể.
*Hồ rượu rừng thịt: ám chỉ một nơi có cuộc sống trụy lạc, bại hoại và cực kỳ xa hoa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận