Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Áo sơ mi của anh có phần hơi to rộng so với thân thể của cô, không nói tới cổ tay áo rũ xuống đến đầu ngón tay, ngay cả mông cũng bị che khuất hoàn toàn.
Thế nhưng hai đùi thon dài thẳng tắp dưới vạt áo vẫn lồ lộ, thoạt nhìn vừa trắng vừa mềm, hệt như thịt dứa mới vừa cắt ra, cảm giác sờ rất thích.
Ôn Điềm đang đánh răng chợt bị anh dán chặt vào lưng. Tay anh với tới trước lấy một cái bàn chải đánh răng khác trong ly, rửa dưới vòi nước rồi lại lấy kem đánh răng, vừa ôm eo cô vừa đánh răng cho mình.
Cô giương mắt nhìn vào gương, phát hiện gần đây cô rất hay nhìn thấy dáng vẻ anh trai lúc không đeo kính, thiếu đi vài phần nghiêm túc, nhiều thêm rất nhiều tùy ý và thoải mái.
Ngày thường thấy anh đeo kính cô lại cảm thấy khí chất của anh rất sắc bén, rất thanh lãnh.
Nhưng hiện tại, cũng có thể là do mới tỉnh ngủ, dã thú còn chưa khôi phục bản năng của mình, tóc còn hơi rối loạn, khiến người ta rất muốn duỗi tay tới vuốt phẳng giúp anh.
LÔn Điềm vừa nhìn anh vừa chậm rãi đánh chà khoang miệng mình, cùng anh dùng chung một ly súc miệng.
Giờ khắc này, đột nhiên Ôn Điềm cảm thấy thời gian trôi thật chậm thật chậm.
Cô nghĩ tới chuyện rất lâu về sau, chờ khi cô và anh có thể ở cùng nhau, cô cũng muốn như vậy… Dùng hai chiếc bàn chải đánh răng nhưng lại xài chung một cái ly súc miệng với anh.
Đánh răng xong đã không còn sớm nửa, Ôn Diệc Tư mở cửa ra nhìn nhìn, sau đó để Ôn Điềm đi trước.
Cô có tật giật mình mà chú ý bên ngoài, sau đó trộm ôm quần áo cùng với bài tập chạy từ phòng Ôn Diệc Tư về phòng mình.
Trên đường không bị bất kỳ ai nhìn thấy nhưng trong lòng cô lại cứ nảy sinh cảm giác cấm kỵ như đang yêu đương vụng tuột với anh trai.
Sau khi tới trường, Nguyễn Nghiên vẫn chưa đi học lại. Tan học xong, Ôn Điềm ngẫu nhiên nghe được có nữ sinh hỏi vì sao hôm nay cậu ấy không tới.
Lý Hân Dao ngày thường vốn khá thân thiết với Nguyễn Nghiên nói bà ngoại Nguyễn Nghiên đã qua đời, cho nên cậu ấy không thể tới.
Nhưng Ôn Điềm biết, bà ngoại Nguyễn Nghiên đã sớm qua đời do khó sinh khi sinh mẹ Nguyễn Nghiên.
Thời cấp hai, có một lần Nguyễn Nghiên thị thấp điểm, rất khó chịu, cậu ấy cũng đã biện lý do này để xin giáo viên cho nghỉ.
Có một chuyện kỳ quái là hôm nay Khương Vũ cũng không đi học.
Mãi tới giờ ăm cơm trưa, Ôn Điềm mới nhận được điện thoại do Nguyễn Nghiên gọi tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận