Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tức Giận
Vi Sinh Lẫm cảm thấy không đúng, thăm dò nói: “Sao vậy, sao Tiểu Ngũ lại tức giận như thế? Cảm giác như nó sắp xông vào vậy.”
Vi Sinh Văn Trạm cầm lấy điện thoại: “Anh sẽ gọi điện thoại sai người mang chìa khóa tới.”
Dư Xán không nói một lời, lấy một cái bọc xốp nhỏ từ trong ngực ra, lấy ra một chùm chìa khóa: “Đi theo em.”
Vi Sinh Lẫm: “? Em ba, sao em lại có chìa khóa vậy?!”
Vi Sinh Văn Trạm cũng kinh ngạc cúp điện thoại.
Vi Sinh Dư Xán giẫm lên giày cao gót “cộp cộp cộp” ra tới cửa, vừa mở cửa vừa nói: “Em từng gả cho năm người đàn ông, cả năm người đó đều muốn phóng hỏa thiêu chết em, biết tại sao bọn họ không thành công không?”
Cô ấy đẩy cửa ra, cất chìa khóa đi: “Bởi vì em luôn luôn giấu sẵn một con đường sống ở trên người mình.”
Ba người chạy về phía phòng của Vi Sinh Biệt Hạc.
Cùng lúc đó, Vi Sinh Hoài Lăng cũng đã cạy được cửa ban công ra, đi vào phòng, đấm thẳng một cú về phía Vi Sinh Biệt Hạc!
Biệt Hạc nhanh chóng né tránh, bắt đầu đánh nhau với cậu!
Kiều Sở Sở không rõ nguyên do ngồi trên sô pha, bế lên bé cún Yorkshire sắp tè ra vì sợ hãi đang cuộn tròn trên mặt đất, tránh để nó bị hai người giẫm chết.
[Đang làm gì vậy?]
[Sao lại đột nhiên đánh nhau rồi?!]
Cô xấu hổ giống như hồi đến nhà bạn năm mười mấy tuổi, kết quả nhìn thấy cha mẹ của bạn cùng lớp đang lao vào đánh nhau, bối rối không biết nên theo ai!
Vi Sinh Hoài Lăng đột nhiên đè Biệt Hạc lên bàn làm việc: “Anh muốn cướp của em!”
Vi Sinh Biệt Hạc bị bóp chặt yết hầu, không thở được!
Một tay Hoài Lăng làm thủ ngữ, động tác mạnh mẽ tàn nhẫn: “Anh biết rõ là em muốn cô ấy, anh vẫn cướp! Còn gạt em nữa!”
Vi Sinh Biệt Hạc cắn răng, cố hết sức chạm tới nghiên mực đặt trên bàn, rõ ràng là muốn dùng nghiên mực đập đầu Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng không buông tay, tiếp tục bóp cổ anh ta!
Tay chân Kiều Sở Sở mềm nhũn, vội vàng đặt con chó xuống: [Không xong rồi, không xong rồi! Sắp xảy ra án mạng!]
Cô ôm lấy Vi Sinh Hoài Lăng từ sau lưng, dùng sức kéo cậu ra sau: “Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì vậy, bình tĩnh nói chuyện không được à! Anh ta là anh ruột của cậu đó!”
Hoài Lăng bị cô kéo ra phía sau, lảo đảo hai bước.
Cuối cùng Biệt Hạc cũng có thể thở được, khuôn mặt đỏ bừng dần dần đỡ hơn một chút, cầm lấy nghiên mực ném về phía Hoài Lăng: “Con mẹ nó, mày cậy tao cho mày mặt mũi quá nhỉ!”
Hoài Lăng lập tức bắt được, hai người lại xông vào đánh nhau!
Kiều Sở Sở tức giận, đứng giữa hai người, nói với Biệt Hạc: “Đừng đánh nữa!”
Động tác của Biệt Hạc khựng lại.
Cô lại xoay người làm thủ ngữ với Vi Sinh Hoài Lăng: “Đừng đánh nữa, xin cậu đấy!”
Khuôn mặt nhỏ của Kiều Sở Sở trắng bệch, một tay bảo vệ Biệt Hạc, một tay tóm lấy cánh tay của Vi Sinh Hoài Lăng, hai tay run rẩy.
[Cảnh này không giống như cảnh hai người nhảy múa dưới cơn mưa to trong phim truyền hình mà mình từng xem, hai người này đều ra tay rất tàn nhẫn!]
[Đánh đến mức làm mình cảm thấy đau cả tim, nhìn họ đánh nhau xô đẩy ở trước mặt mình, còn chẳng biết lý do là vì sao nữa.]
Vi Sinh Hoài Lăng dần dần bình tĩnh lại, liếc nhìn bàn tay đang run rẩy của Kiều Sở Sở.
Cậu hung hăng trừng mắt nhìn Biệt Hạc.
Biệt Hạc tức giận kéo mạnh cà vạt, tây trang thẳng phiu cũng nhàu nát, trên cổ có vết bầm tím, trong mắt toàn là sát ý.
Chị Dư Xán đi vào trong phòng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lửa giận bùng lên: “Bên dưới toàn là khách khứa, lúc này hai đứa lại đánh nhau, hai đứa muốn làm chị mất mắt hả?!”
Kiều Sở Sở sợ tới mức run lên, nhanh chóng lui sang một bên.
Dư Xán mặc một chiếc váy dài xẻ tà màu xanh đậm, tà váy bồng bềnh phết đất, đôi chân dài trắng nõn hùng hổ bước tới.
Phía sau cô ấy là Vi Sinh Văn Trạm mặc tây trang phẳng phiu, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Cùng với một người đàn ông xa lạ.
Người đàn ông ngước mắt lên nhìn Kiều Sở Sở, ánh mắt giống như dao nhỏ vậy.
Kiều Sở Sở vội vàng dời mắt đi.
[Người kia là ai vậy? Trông cũng đẹp trai, nhưng ánh mắt lại rất đáng sợ, không dám nhìn kỹ.]
Vi Sinh Lẫm: “?”
Vi Sinh Biệt Hạc không phục, phản bác Vi Sinh Dư Xán: “Chị mắng gì em? Chị nên hỏi đứa em trai thân yêu của chị sao lại tự dưng lên cơn điên! Vừa rồi nó muốn bóp chết em đấy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận