Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn không cam lòng , chờ đến ngày hôm sau tinh dịch sẽ rửa sạch đi , buồn rầu rối rắm, vì sao mỗi lần đều là nội bắn, lại không thấy một chút động tĩnh nào.

Trời vào thu trời có chút lạnh, trước khi ra cửa, Bạch Dương lên khăn quàng cổ cho cô, tròng lên khăn quàng len hồng nhạt, mỗi một cái cúc áo trước ngực đều được cài rất chỉnh tề.

Đem tay lạnh lẽo bỏ vào túi áo khoác , Bạch Dương ôm bả vai cô, mở cửa xe, tri kỷ đến nổi mỗi một động tác đều vô cùng thuần thục, không tìm ra bất luận sơ sẩy nào.

Trên đường đi đến viện điều dưỡng , trong xe an an tĩnh tĩnh, chỉ có tiếng gió bay nhanh –ong ong—vang lên ngoài xe , cô nghiêm túc ngồi ở kia che lại ngón tay của mình, ngoan giống như một đứa trẻ .

“Chờ lát nữa có khả năng mẹ của anh sẽ mất khống chế, cho nên chúng ta không thể đứng quá gần bà ấy.”

Tiêu Trúc Vũ gật gật đầu, ngoan ngoãn đi bên cạnh hắn.

Cô nhớ tới, khi ở bệnh viện Ireland , anh hắn có nói qua: “Mẹ của anh, không phải được chuyển đi bệnh viện trong nước sao?”

“Anh trai anh đang vội vàng muốn cùng người phụ nữ kia mang thai, không có thời gian chăm sóc mẹ, đưa tới nơi này, một là vì trốn cha anh, hai là điều kiện chữa bệnh nơi này cũng không tồi, xem có thể chữa khỏi cho bà ấy hay không.”

“Mang thai…… Là cùng chị gái kia sao?”

Kinh ngạc vì cô đã nói ra vấn đề này.

“Em còn nhớ chị ta sao?.”

Cô nhớ rất rõ ràng, đó là người thứ hai dạy cô vẽ tranhi, chính là chị gái ôn nhu , giống như bà ngoại vậy, không có ghét bỏ cô là ngốc tử, còn giúp cô bôi thuốc.

Bạch Dương không nói gì, kết cục của người phụ nữ kia sẽ không tốt cho lắm đi ?.

“Bạch Dương tiên sinh đúng không?”

Hộ sĩ ở cửa xác nhận lại thân phận của hắn: “Xin theo tôi tới bên này.”

Viện điều dưỡng này là bệnh viện chuyên chữa bệnh cho những người có triệu chứng phong bế , đi càng sâu vào bên trong , cửa liền càng nhiều, mỗi khi đi hết một hành lang đều phải mở một cánh có khóa ra, nơi này giống như ngục giam.

Liếc mắt một cái nhìn không hết điểm cuối của màu trắng, hành lang có ánh sáng chiếu vào, có loại mộng ảo như đang ở thiên đường , an tĩnh vô cùng.

“Là phòng này.”

Trên cửa lớn ghi số là 6089, đẩy ra cánh cửa nặng trịch, phía trước còn có một cánh cửa sắt chưa được mở ra, phòng bệnh rất lớn, chỉ là trong phòng vô cùng hỗn độn, bao gối bị xé nát, chăn, bọt biển mềm mại, bàn ghế đều đã ngã trên mặt đất.

Người phụ nữ với đầu tóc rối tung tán loạn đứng ở mép giường, trong tay còn đang xé thứ gì đó, bà ấy ăn mặc đồ bệnh nhân , chân trần , ống quần dài rộng rũ trên mặt đất, vùi đầu không rên một tiếng bận rộn với động tác trong tay.

Hộ sĩ đem chìa khóa giao cho hắn sau đó liền lui ra ngoài.

Cách cửa sắt, Bạch Dương hô một tiếng vào bên trong: “Mẹ.”

“Con là Bạch Dương.”

Roẹt ——

Trong tay bà ấy chính là một cái gối đầu khác, thành công xé rách bao gối , một lượng long vũ bên trong trôi nổi bay ra bỗng nhiên thanh âm cười lớn bén nhọn chói tai vang lên, như phát điên cánh tay nâng lên rồi múa may khắp nơi , đuổi theo những cái chiếc long vũ bay trong không khí, lan tràn trôi nổi toàn bộ căn phòng.

Bạch Dương nhìn ra sự sợ hãi của cô, liền chắn trước người cô .

“Mẹ! Con là Bạch Dương!”

“Ha ha ha! Ha ha ha ha!” Bà ấy tiếp tục trầm mê trong trò chơi thú vị , cầm lấy gối đầu bị xé rách bên cạnh, moi long vũ bên trong vứt lên không trung , lông vũ bay lại đây, Tiêu Trúc Vũ nhịn không được mà đánh một cái hắt xì.

Bà ấy đột nhiên dừng lại động tác, cong eo chậm rãi xoay thân thể qua , xuyên qua những sợi tóc nhìn về hai bóng người phía ngoài cửa.

Bạch Dương nhẹ nhàng thở ra, cau mày bắt lấy lan can cửa sắt trước mặt : “Mẹ, con là Bạch Dương a, mẹ không nhớ con sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận