Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tô Tô, anh hỏi em, em muốn sống cùng mấy tên cưỡng hiếp đó sao?”

Cô nghiến răng nghiến lợi đập bàn phản đối, ra sức trấn an hắn: “Trông em có giống loại người sẽ không biết tự yêu bản thân mình sao? Nếu em ở cùng với một kẻ cưỡng hiếp, em chính là đồ thần kinh. Em khinh bỉ chính bản thân mình!”

Đào Đằng càng nghĩ lại càng không thoải mái, lấy khăn giấy lau mắt, mắng mỏ: “Anh xem thường em, Vân Tô Tô, em đúng là đồ thần kinh mà!”

Ngày cưới đã định vào giữa tháng sau, Đào Đằng không vội rời đi, hắn chờ ở khách sạn chờ đến dự hôn lễ của cô, trong thời gian này, hắn đã tìm được tiệm may phù hợp nhất để may một bộ vest hoàn hảo.

Không thể mất mặt thêm lần nữa, ngay cả khi đó là đám cưới của cô, hắn cũng không muốn để khí thế của bọn họ lấn át.

Khung cảnh hôn lễ ngày hôm đó quả thật rất lớn, Đào Đằng lái xe một vòng quanh trang viên, loanh quanh hơn mười phút mới tìm được tòa nhà chính nơi tổ chức hôn lễ.

Sau khi hắn tiến vào, hôn lễ chính thức được bắt đầu, tuy hắn không phải người đàn ông đầu tiên nhìn thấy cô mặc váy cưới, hắn vẫn mỉm cười đầy hài lòng trước khung cảnh tuyệt mỹ này.

Chiếc váy cưới trắng tinh khôi được thiết kế lệch vai, những viên kim cương lấp lánh được đính trên phần đuôi váy dài hàng mét, khi cô bước lên lễ đường, vẻ đẹp mong manh ẩn hiện dưới tấm mạng ren che mặt, khuôn miệng nhếch lên, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp. Bàn tay nhỏ bé được đặt lên lòng bàn tay rộng lớn của người đàn ông.

Những ô cửa sổ vòng cung của thánh đường chan hòa ánh sáng, chùm sáng chói lọi chiếu vào người cô gái khiến người chứng kiến không thể rời mắt.

Đào Đằng tựa người vào tường, khẽ híp mắt nhìn cô, khóe miệng khẽ mỉm cười, nghe thanh âm trong trẻo nói ra lời thề nguyện.

Mãi đến khi cô dâu chú rể sắp hôn nhau, hắn mới lấy lại bình tĩnh, không muốn nhìn thấy cảnh này nữa nên quay người, lẳng lặng rời đi.

Tiếng vỗ tay, chúc phúc của mọi người đặc biệt ồn ào, đây có lẽ cũng là tiếng báo hiệu cho sự kết thúc, hắn thật sự không nghĩ tới, cô lại rời bỏ hắn mà đi lấy chồng, em gái của anh.

Hôn lễ kết thúc, mọi người lần lượt ra về, Vân Tô Tô bị bọn họ kéo đến một nơi, bốn người đàn ông này đều muốn cô thề nguyện, nhiều lời thề như vậy, cô sợ đêm nay ông trời sẽ trừng phạt cô mất.

Đàm Lam ôm lấy cô, làm nũng: “Tô Tô quá thiên vị cho Lam Đà rồi, em chẳng thèm quan tâm đến bọn anh, thật buồn mà, nếu em không làm vừa lòng bọn anh, đêm nay em sẽ không có giấc ngủ ngon đâu.”

Cô chống cự muốn đẩy anh ta ra, mặc áo cưới thật bất tiện mà. “Không được, đêm nay không cho phép anh động vào tôi, anh mạnh bạo chết đi được!”

Trịnh Nghị cắn vành tai nhỏ nhắn của cô: “Bảo bối, lúc này mà em còn dám nói những lời như vậy, cẩn thận bọn anh đè em ra đây xử ngay tại chỗ đấy!”

Vân Tô Tô đỏ mặt, chỉ có thể im lặng đi theo bọn họ, từng người một đứng ở giữa lễ đường, cùng cô tuyên thệ lời thề cả đời sẽ không rời xa, mỗi người sẽ thay phiên nhau hôn lên môi cô, cạy mở cánh môi non mềm, răng lưỡi đan xen quấn quít.

Nhẫn kim cương trên tay là năm viên kim cương được chế tác đặc biệt, mỗi viên kim cương nhỏ đều có khắc tên của mỗi người, khi cầm chiếc nhẫn lên xem, tỉ mỉ nhìn kỹ có thể thấy rõ chữ được khắc bên trong.

Hứa Tân vẫn mải mê nhấm nháp đôi môi đỏ mọng, tưởng chừng như mới tô son xong, cô cúi đầu thở dốc, thanh âm khàn khàn kiều diễm.

“Đừng hôn nữa, miệng tôi tê rần cả rồi.”

Trong lúc vô tình, chiếc khóa kéo phía sau lưng của váy cưới bị kéo xuống, để lộ tấm lưng cánh bướm xinh đẹp trắng ngần, lộ thẳng một đường xuống cánh mông.

Quý Đỗ từ phía sau hôn lên vai cô, đôi tay hư hỏng luồn qua váy cưới, ôm lấy bầu ngực mềm mại như nước, xé miếng dán đầu ngực thừa thãi.

“A… đừng làm ở đây mà!”

Năm người đàn ông bao vây lấy cô, đẩy cô ngồi lên bàn, Vân Tô Tô xấu hổ nắm lấy tay Quý Đỗ van xin: “Đừng, đừng ở đây nữa, quay về nhà đã, được không?”

Rốt cuộc cô cũng thỏa hiệp, Quý Đỗ cười nhẹ: “Được, đều nghe lời em, trở về nhà liền làm chết em.”

Cô gái nhỏ hổn hển nằm trên giường, đầu nghiêng sang một bên, miệng hé ra hít thở không khí, hai chân tách ra, đùi bị kẹp đến bầm tím, tinh dịch màu trắng không ngừng chảy ra ngoài âm đạo.

Lam Đà ngồi bên giường bôi thuốc cho cô, vết thương bên ngoài âm đạo đang rỉ máu, hắn phải cẩn thận xử lý.

Đã lâu không làm tình, đêm qua năm người đàn ông còn liên tiếp làm tình với cô gái nhỏ, thân thể cô chắc chắn không thể chịu đựng nổi.

“A, đau…”

Cô nghiêng đầu né tránh, giọng khàn khàn.

“Nào, không bôi thuốc thì không khỏe được đâu. Ngoan ngoãn đừng cử động.”

Lực đạo trên tay Lam Đà đã nhẹ hơn rất nhiều, nhưng vết rách ở hạ thân vô cùng nghiêm trọng, cũng bởi đêm qua cái miệng nhỏ này đã nuốt trọn năm gậy thịt của bọn họ.

Trịnh Nghị quỳ dưới thân cô, duỗi thẳng hai chân, dùng ngón tay moi tinh dịch bên trong ra.

Tinh dịch bên trong rất nhiều, cái bụng hơi nhô lên cũng dần dần phẳng ra, đêm qua tinh dịch bọn họ bắn vào gần như toàn bộ, không cho cô nghỉ ngơi một lúc nào.

Vân Tô Tô vô cùng buồn ngủ, kháng cự nói: “Đừng đụng vào em, em muốn ngủ, đừng động vào em nữa.”

Làm tình với nhau cả đêm, cô rất mệt nhưng không thể nào ngủ được, cô tự thề sẽ không bao giờ muốn năm người bọn họ làm tình một lần nào nữa.

“Em cứ ngủ đi, để anh bôi thuốc cho em, ngoan ngoãn đừng nhúc nhích.”

Hứa Tân không mặc gì, trần truồng đi tới, gậy thịt bên dưới vẫn còn cứng cáp, anh đi đến bên giường nằm cạnh Vân Tô Tô, ôm lấy thân thể mềm mại của cô gái nhỏ, nhẹ giọng hỏi: “Tô Tô, ngủ được không?”

“Đừng động vào em!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận