Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bảy giờ rưỡi tối, chiếc sedan màu đen chạy êm ái vào khu trang viên nhà họ Lệ.

Tống Tư Ngâm vừa xuống xe, quản gia đã bước tới đón: “Tống tiểu thư, tiên sinh đang đợi cô ở phòng ăn.”

“Hôm nay anh ấy về sớm vậy sao?” Cô vừa thay giày vừa hỏi vu vơ.

Gần đây Lệ Quân Sâm bận rộn lắm, có khi cô ngủ rồi anh mới về, sáng cô thức dậy anh đã đến công ty, hai người ngay cả thời gian nói chuyện tử tế cũng chẳng còn.

“Tiên sinh cố ý hủy tiệc xã giao buổi tối, nói muốn dùng bữa cùng cô.” Giọng quản gia rất ôn hòa.

Trong phòng ăn chỉ bật chiếc đèn chùm pha lê trên trần, ánh sáng vàng ấm rải xuống khăn trải bàn trắng, phủ lên một lớp hào quang dịu nhẹ.

Lệ Quân Sâm ngồi ở vị trí chủ tọa, mặc bộ đồ ở nhà màu xám đậm.

Thấy cô bước vào, anh ngước mắt lên, vẻ mệt mỏi trong đáy mắt nhạt đi đôi chút: “Trên đường kẹt xe à?”

“Cũng bình thường, chỉ chờ ở cổng khu một lúc thôi.” Cô ngồi xuống đối diện anh.

Người làm vừa bưng canh lên, làn khói nóng nghi ngút làm mờ đi khoảng cách giữa hai người.

Im lặng nhấp vài ngụm canh, ngón tay Tống Tư Ngâm siết chặt chiếc thìa, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng: “Hôm nay ở công ty, em nghe nhân viên nói… em trai anh sắp đính hôn với Diêu Ngân Linh rồi.”

Động tác múc canh của Lệ Quân Sâm khựng lại, anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt không chút gợn sóng: “Em nghe ai nói vậy?”

Anh không phủ nhận.

Lòng Tống Tư Ngâm chùng xuống, đầu ngón tay tì vào thành bát ấm nóng, giọng cô thấp đi: “Vậy là thật rồi?”

Lệ Quân Sâm đặt thìa xuống, cầm khăn ăn lau khóe miệng, giọng điệu vẫn thản nhiên: “Chuyện của bọn họ, anh không quản được. Dù bọn họ có làm gì cũng không ảnh hưởng được đến anh.”

“Nhưng mà…” Tống Tư Ngâm cắn môi dưới, không nói tiếp.

Cô muốn nói rằng nhân viên đều đoán Diêu Ngân Linh gả cho Lệ Quân Hạo là để trả thù, muốn nói họ bảo Lệ Quân Hạo sau khi liên hôn sẽ có sức cạnh tranh hơn, muốn nói cô sợ mình sẽ trở thành gánh nặng của anh.

Dù sao thì năm đó anh hủy hôn với Diêu Ngân Linh, tất cả mọi người đều quy nguyên nhân lên đầu cô.

Nhưng lời vừa tới miệng, cô lại nuốt ngược vào trong.

Cô biết Lệ Quân Sâm không thích cô dính dáng vào những chuyện này, càng không thích cô tỏ ra bất an.

Anh luôn nói, có anh ở đây, không có gì phải sợ cả.

Lệ Quân Sâm dường như nhìn thấu tâm tư của cô, anh đưa tay qua mặt bàn, đầu ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay cô. Tay anh rất lạnh, đối lập với làn da ấm áp của cô, nhưng lại khiến cô lập tức thấy bình tâm hơn đôi chút.

“Đừng nghĩ nhiều quá,” giọng anh dịu dàng hơn lúc nãy, “Chuyện công ty anh xử lý được, em chỉ cần làm tốt công việc của mình là đủ rồi.”

“Em biết rồi.” Cô gật đầu, uống nốt chỗ canh còn lại.

Bữa tối kết thúc, Lệ Quân Sâm đi vào phòng sách, nói là còn tài liệu cần xử lý.

Tống Tư Ngâm ở trong phòng ngủ đọc sách, mãi đến mười một giờ mới nghe thấy tiếng cửa phòng sách mở ra.

Anh bước vào, trên người phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt, cùng vẻ mệt mỏi của việc thức khuya.

“Sao còn chưa ngủ?” Anh đi tới, ngồi xuống mép giường, đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô.

“Đợi anh.” Cô khép sách lại, ngẩng đầu nhìn anh.

Đáy mắt anh có những tia máu đỏ, cằm đã lún phún râu xanh, trông anh lúc này có thêm vài phần phong trần, bớt đi vẻ xa cách thường ngày.

Nếu là trước kia, có lẽ anh đã cúi xuống hôn cô, đã ôm cô vào lòng, nói những lời dịu dàng.

Nhưng hôm nay, anh chỉ véo nhẹ má cô, giọng nói mang theo vẻ hối lỗi: “Hôm nay anh mệt rồi, em ngủ sớm đi.”

“Vâng.” Cô không nói gì thêm, nhìn anh đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Nằm trên giường, giữa hai người cách nhau một đoạn nhỏ.

Tống Tư Ngâm nghe được hơi thở đều đặn của anh, nhưng lại cảm thấy giữa họ dường như có thứ gì đó ngăn cách, không còn thân mật như trước.

Gần đây tình trạng này xảy ra ngày càng nhiều, anh luôn rất bận, ngay cả tần suất thân mật buổi tối cũng ít đi.

Cô biết anh phải chịu áp lực rất lớn, một mặt phải đối phó với những cuộc đấu đá công khai lẫn ngấm ngầm trong công ty, mặt khác còn phải xử lý chuyện bên phía Lệ Quân Hạo, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi bất an.

Cô khẽ xoay người, quay lưng về phía anh.

Trong bóng tối, cô cảm nhận được ánh mắt anh dừng lại trên lưng mình, mang theo những cảm xúc phức tạp.

Một lúc sau, anh đưa tay qua, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô.

“Đừng lo lắng,” giọng anh vang lên bên tai cô, hơi khàn khàn, “Sẽ không có chuyện gì đâu.”

“Em biết rồi.” Cô nhắm mắt lại, vùi mặt vào gối, đầu mũi vương vấn mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc trên người anh.

Hơi nước trong phòng tắm vẫn chưa tan hết, Tống Tư Ngâm khoác chiếc áo choàng tắm màu trắng kem bước ra, đầu ngón tay còn vương những giọt nước ấm nóng.

Cô đi tới trước cửa kính sát đất, nhìn bãi cỏ trong trang viên đang được ánh trăng chiếu sáng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác trống trải, hụt hẫng khó gọi tên.

Từ sau khi chuyển tới đây, Lệ Quân Sâm dường như lúc nào cũng bận. Điện thoại nhận không ngớt, thỉnh thoảng ở nhà cũng cau mày trước màn hình máy tính, không còn như trước kia—khi cô đi tới đâu anh theo tới đó, thậm chí cô chỉ pha một tách cà phê thôi, anh cũng đứng phía sau ôm lấy eo cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận