Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ấy uống một hơi dài, gần như cạn nửa chai nước, rồi khẽ đẩy tay tôi ra.

“Đủ rồi,” cô ấy nói, giọng vẫn còn khàn, nhưng đã bớt run rẩy hơn.

Tôi vặn nắp chai lại, đặt nó lên bàn. An vẫn đứng đó, hai tay buông thõng, ánh mắt nhìn xuống sàn nhà, tránh né cái nhìn của tôi. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này nó không còn xa cách nữa, mà chứa đầy sự bối rối và một chút gì đó giống như sự đầu hàng.

Tôi nhìn xuống bàn tay của cô ấy. Những khớp ngón tay sưng đỏ, có vài chỗ còn rướm máu. Trái tim tôi lại nhói lên.

“Ngồi xuống đi,” tôi nói nhẹ. “Để tôi xem tay cho cậu.”

An giật nảy người, rụt tay lại như phải bỏng. “Không cần. Tôi không sao.”

“Đừng bướng nữa,” tôi nói, giọng có phần nghiêm khắc hơn, nhưng vẫn cố giữ sự dịu dàng. Tôi không cho cô ấy cơ hội từ chối, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô ấy. Làn da cô ấy nóng hổi và dính mồ hôi. Cô ấy khẽ rùng mình trước cái chạm của tôi, nhưng không giằng ra. Đó là một tín hiệu tốt.

Tôi dẫn cô ấy ra khỏi phòng ngủ, đi về phía phòng khách. Cánh cửa tủ quần áo tội nghiệp với vài vết lõm mờ đã bị bỏ lại sau lưng. Tôi để cô ấy ngồi xuống mép ghế sofa, còn mình thì đi tìm hộp sơ cứu. May mắn là bác chủ nhà có để sẵn một hộp trong tủ bếp.

Tôi quay lại với hộp thuốc trên tay, ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện cô ấy, đặt bàn tay bị thương của An lên đùi mình. Bàn tay cô ấy nhỏ hơn tôi nghĩ, nhưng rắn chắc, đầy những vết chai mỏng ở lòng bàn tay – dấu vết của việc luyện tập chăm chỉ. Giờ đây, nó lại sưng tấy và trầy xước.

Tôi cẩn thận mở hộp thuốc, lấy ra một chai thuốc sát trùng, bông gòn và một cuộn băng gạc.

“Có thể sẽ hơi rát một chút,” tôi báo trước, rồi thấm ướt miếng bông bằng dung dịch màu nâu đỏ.

Khi tôi vừa chạm miếng bông vào vết xước đầu tiên, An liền rụt mạnh tay lại, một tiếng “a” nhỏ thoát ra từ kẽ răng.

“Nào, ngoan nào,” tôi giữ chặt tay cô ấy hơn một chút, nhưng vẫn rất nhẹ nhàng. “Một lát là xong thôi.”

Tôi thổi nhẹ vào vết thương rồi mới từ từ lau sạch nó. An cắn chặt môi dưới, cả người gồng lên để chịu đựng. Tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy truyền từ bàn tay cô ấy qua tay tôi. Tôi làm mọi thứ chậm nhất có thể, vừa lau vừa thổi, cố gắng làm cô ấy phân tâm.

“Tại sao lại tự làm mình bị thương như vậy?” tôi buột miệng hỏi, giọng trầm thấp. “Cái tủ thì có tội tình gì chứ?”

An không trả lời. Cô ấy chỉ cúi gằm mặt xuống, mái tóc bạch kim che đi gần hết biểu cảm trên khuôn mặt. Nhưng tôi thấy một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, thấm vào chiếc quần short đen của cô ấy.

Lòng tôi thắt lại. Tôi biết mình đã lỡ lời.

“Xin lỗi,” tôi lí nhí. “Tôi không có ý…”

“Nó không đáng,” cô ấy đột nhiên lên tiếng, giọng nghẹn lại. “Tôi làm vậy… thật không đáng chút nào.”

Tôi ngẩng lên nhìn cô ấy. Cô ấy đang nói về cái tủ, hay đang nói về chính bản thân mình?

Tôi không hỏi thêm nữa, chỉ im lặng tiếp tục công việc của mình. Sau khi sát trùng xong, tôi bôi một lớp thuốc mỡ lên những khớp ngón tay sưng đỏ, rồi dùng băng gạc quấn lại một cách cẩn thận. Bàn tay của nữ hoàng bản năng giờ trông thật mong manh với lớp băng trắng muốt.

Xong việc, tôi thu dọn đồ đạc vào lại hộp thuốc. An vẫn ngồi im như tượng, không nói một lời nào. Tôi đứng dậy, định cất hộp thuốc đi thì cô ấy đột ngột nắm lấy vạt áo của tôi. Một cái nắm rất nhẹ, gần như không có lực, nhưng lại đủ để giữ tôi đứng lại.

“Đừng đi,” cô ấy thì thầm, giọng nói gần như tan vào trong tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.

Tôi quay lại, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của cô ấy. Bức tường phòng ngự cuối cùng cũng đã sụp đổ hoàn toàn. Trước mặt tôi không còn là một con yêu nữ, không còn là một nữ hoàng, mà chỉ là Minh An. Một Minh An đang sợ hãi, tổn thương và cần một chỗ dựa.

Tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy trên ghế sofa. Tôi không biết phải nói gì, cũng không biết phải làm gì. Tôi chỉ ngồi đó, để cô ấy nắm lấy vạt áo mình, như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi.

Không gian im lặng kéo dài. Tiếng mưa bên ngoài trở thành bản nhạc nền duy nhất cho căn phòng.

“Cậu…” An hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm. “…có thấy tôi rất thảm hại không?”

Câu hỏi của cô ấy khiến tôi sững sờ. Thảm hại? Tôi chưa bao giờ nghĩ về cô ấy như vậy. Mạnh mẽ, điên rồ, táo bạo, quyến rũ, khó hiểu… nhưng tuyệt đối không phải là thảm hại.

“Không,” tôi trả lời ngay lập tức, giọng chắc nịch. “Tôi không thấy vậy.”

“Nói dối,” cô ấy cười khẩy một tiếng, nhưng trong tiếng cười đó không có sự mỉa mai, chỉ có sự tự giễu. “Một đứa con gái bị bạn trai cũ sỉ nhục giữa chốn đông người, rồi phát điên về nhà đấm vào tủ quần áo, khóc lóc như một con ngốc. Không thảm hại thì là gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận