Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Món Canh Gà “Đậm Đà” Và Sự Cám Dỗ Nơi Phòng Bệnh
Sáng thứ bảy, nắng vàng rực rỡ len lỏi qua khe rèm cửa sổ phòng bệnh, trải dài trên tấm ga giường trắng tinh. Hôm nay Lâm Tuyết không phải đến trường, cô dậy từ sớm, mang theo cặp lồng canh gà hầm mà cô đã cẩn thận chuẩn bị từ tối qua. Nước hầm được lấy từ linh tuyền trong không gian tuỳ thân, không chỉ thơm ngon đặc biệt mà còn có tác dụng phục hồi sức khoẻ thần kỳ. Cô muốn Chu Thanh mau chóng bình phục.
Bước vào phòng, Lâm Tuyết thấy Chu Thanh đã thức dậy, đang ngồi tựa lưng đọc báo sáng. Sắc mặt hắn đã hồng hào hơn hẳn hôm qua, ánh mắt sắc bén sau tròng kính loé lên tia vui vẻ khi thấy cô bước vào.
Hôm nay Lâm Tuyết mặc một chiếc váy hai dây bằng lụa mỏng màu kem, bên ngoài khoác hờ chiếc áo cardigan mỏng manh. Khi vào phòng, cô tự nhiên cởi áo khoác ra, để lộ bờ vai trần thon thả và xương quai xanh tinh tế. Chiếc váy lụa rủ xuống, ôm sát lấy những đường cong non nớt mà quyến rũ, phần cổ trễ nải lấp ló khe ngực sâu hun hút cùng hai gò bồng đảo trắng nõn. Dưới ánh nắng ban mai, làn da cô như phát sáng, mịn màng như ngọc thạch.
Chu Thanh nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào khe ngực ấy không rời.
* “Thúc thúc, ăn sáng thôi. Cháu có hầm canh gà cho người tẩm bổ đây.”
Lâm Tuyết múc canh ra bát, hương thơm ngào ngạt toả ra khiến người ta thèm nhỏ dãi. Cô bưng bát đến bên giường, định đút cho hắn. Nhưng Chu Thanh lại lắc đầu, ánh mắt tinh quái:
* “Tay thúc mỏi quá, không cầm thìa được. Hay là… Tiểu Tuyết đút bằng miệng cho thúc đi?”
Lâm Tuyết đỏ mặt lườm hắn: “Người lớn rồi mà còn nhõng nhẽo. Tay người rõ ràng rất khoẻ mà.”
* “Không chịu đâu, người ta là bệnh nhân mà…” Chu Thanh giả bộ ỉu xìu, nhưng bàn tay hư hỏng đã lén lút luồn qua eo cô, kéo cô sát vào lòng.
Không chịu nổi sự mè nheo của hắn, Lâm Tuyết đành chiều theo. Cô hớp một ngụm canh nhỏ, cúi xuống, đôi môi anh đào hé mở, từ từ truyền dòng nước ấm nóng, ngọt lành sang miệng hắn. Chu Thanh đón lấy, không chỉ nuốt canh mà còn tranh thủ mút mát đôi môi mềm mại của cô, lưỡi quấn lấy lưỡi trêu đùa.
Một ngụm, hai ngụm… Không khí trong phòng dần nóng lên. Đến ngụm thứ ba, Chu Thanh bất ngờ giữ chặt gáy cô, hôn sâu hơn khiến Lâm Tuyết giật mình. Dòng nước canh trong miệng chưa kịp nuốt hết tràn ra khoé môi, chảy dọc xuống cằm, lướt qua cổ trắng ngần rồi mất hút vào khe ngực sâu thẳm.
* “Á… ướt hết rồi…” Lâm Tuyết kêu lên khe khẽ, định lùi ra lấy khăn lau.
Nhưng Chu Thanh đâu dễ dàng buông tha cơ hội tốt thế này. Ánh mắt hắn tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào vệt nước bóng loáng trên da thịt cô.
* “Đừng lãng phí tâm huyết của A Tuyết chứ. Để thúc… dọn dẹp cho.”
Nói đoạn, hắn cúi đầu xuống, lưỡi nóng hổi liếm dọc theo vệt nước canh trên cổ cô. Cảm giác nhám nhám, ướt át khiến Lâm Tuyết rùng mình, hai tay bám chặt vào vai hắn.
* “Ưm… nhột… Thúc thúc…”
Lưỡi hắn di chuyển xuống thấp hơn, đẩy nhẹ phần cổ áo trễ nải sang một bên, để lộ trọn vẹn bầu ngực căng tròn đang phập phồng kịch liệt. Nước canh đọng lại nơi khe ngực, toả ra mùi thơm quyến rũ hoà quyện với mùi cơ thể thiếu nữ. Chu Thanh vùi mặt vào đó, tham lam liếm láp, hút mạnh từng chút một.
* “Chậc… Ngọt quá… Canh của A Tuyết nấu ngon thật…”
Hắn lầm bầm, răng nanh khẽ cạ vào làn da mỏng manh khiến cô run rẩy. Một tay hắn kéo tụt dây váy bên còn lại xuống, giải phóng hoàn toàn đôi thỏ ngọc trắng như tuyết. Không có nội y che chắn, hai đầu nhũ hoa hồng hào, xinh xắn lộ ra, dựng đứng lên vì gặp không khí lạnh và sự kích thích.
Chu Thanh ngậm trọn một bên vào miệng, mút mạnh tạo ra tiếng “chùn chụt” dâm mĩ vang vọng khắp phòng bệnh yên tĩnh. Lưỡi hắn linh hoạt đảo quanh quầng vú, trêu chọc hạt đậu nhỏ đang sưng cứng, tay còn lại thì xoa nắn bầu ngực bên kia, nhào nặn thành đủ mọi hình thù.
* “Aaa… Đừng cắn… Thúc thúc… nhẹ thôi…”
Lâm Tuyết ngửa cổ ra sau, mái tóc xoã tung trên gối, miệng rên rỉ không ngừng. Cảm giác tê dại truyền từ đầu ngực lan toả khắp cơ thể, tụ lại nơi bụng dưới khiến cô quặn thắt vì ham muốn.
Bàn tay to lớn của Chu Thanh trượt dọc theo đường cong cơ thể cô, lướt qua eo thon, hông tròn, rồi dừng lại ở nơi tư mật giữa hai chân. Hắn luồn tay vào trong váy, chạm vào lớp vải ren mỏng tang của chiếc quần lót tình thú mà cô cố tình mặc hôm nay.
Chỉ là một mảnh vải tam giác bé xíu che hờ hững, hai bên hông buộc dây nơ bướm mong manh. Ngón tay hắn ấn nhẹ vào nơi đó, cảm nhận được sự ẩm ướt đã thấm đẫm lớp vải.
* “Tiểu Tuyết… nói xem… nước canh cũng chảy xuống đến tận đây rồi này… Thật ướt…” Hắn cười khàn khàn, ngón tay ma sát trên hột le qua lớp vải.
* “Ưm… không có… là do thúc… a…”
Chu Thanh không đợi cô nói hết câu, giật mạnh một đầu dây nơ. Chiếc quần lót lỏng lẻo tuột xuống, phơi bày “cô bé” hồng hào, non nớt đang rỉ mật trước mắt hắn. Mùi hương dâm thuỷ hoà quyện với mùi linh tuyền tạo nên một thứ hương thơm kích dục chết người.
Hắn đẩy hai chân cô mở rộng ra, không ngần ngại vùi đầu vào giữa hai đùi non mềm, hít hà tham lam.
* “Thơm quá… Để thúc nếm thử xem nước ở đây có ngọt bằng canh gà không nhé.”
Chiếc lưỡi điêu luyện của hắn tách mở hai mép hoa, thọc sâu vào trong hang động chật hẹp, khuấy đảo điên cuồng. Lâm Tuyết hét lên một tiếng, sống lưng cong vút, mười ngón tay luồn vào tóc hắn giật nhẹ, cả người chìm đắm trong khoái cảm đê mê không lối thoát.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận