Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dịch Nhữ quay đầu lại thì thấy đó là một sợi xích kim loại dài nối với cái còng được khóa chặt trên chân cô. Kích thước như được làm ra dành riêng cho cô vậy, đã đeo lâu rồi mà cô vẫn không hề nhận ra.

Sắc mặt Dịch Nhữ tái nhợt, cố gắng vùng vẫy kéo sợi dây xích, nhưng nó không hề lỏng ra chút nào.

Tha cho cô đi…

Cô không muốn nhìn thấy người bên trong…

Cô không muốn!

“Rầm.”

Sợi dây xích bị kéo căng, sau đó giật mạnh, lôi cô vào phòng mà không thể phản kháng. Dịch Nhữ run rẩy hét lên, ngón tay ngoan cường bám vào cửa, thậm chí còn nắm lấy tấm thảm, nhưng cuối cùng vẫn bị sức lực quen thuộc kia kéo về phòng.

Cửa tự động đóng lại nhờ điều khiển từ xa.

Sợi xích trên chân Dịch Nhữ cũng được thả lỏng ra, cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Hạ Cảnh Chiêu chỉ mặc áo choàng tắm, phần thân dưới đang ngẩng cao đầu về phía cô.

“Đừng tới đây…”

Dịch Nhữ run rẩy kịch liệt vì nỗi sợ hãi do con quái vật to lớn đó mang đến, cô như sống dậy sau khi hóa đá, vừa khóc lóc hoảng loạn, vừa quay người bò về phía trước, tuyệt vọng hỏi:

“Hạ Cảnh Chiêu! Tại sao lại là anh, tại sao anh lại làm ra chuyện như vậy!”

Hạ Cảnh Chiêu nhanh chóng đuổi kịp Dịch Nhữ.

Cô vẫn không từ bỏ ý định chạy trốn, nhưng sàn nhà quá trơn trượt, ánh mắt Hạ Cảnh Chiêu tối sầm, anh giẫm lên sợi dây xích ở chân cô để ghìm cô tại chỗ, ngồi xổm xuống trước mặt Dịch Nhữ.

Da đầu Dịch Nhữ đau nhức, bị một lực nhẹ nắm lấy buộc cô phải ngẩng đầu lên, bàn tay nổi gân xanh bóp lấy cằm cô.

“Tại sao à?” Hạ Cảnh Chiêu nhìn thẳng vào mắt cô, đầu ngón tay véo thật mạnh khiến Dịch Nhữ đau đến mức kêu lên, anh hỏi: “Không phải em muốn tôi nhốt em lại sao?”

“Đó là trước kia.” Dịch Nhữ nắm lấy bàn tay của Hạ Cảnh Chiêu, khi cô đặt tay lên tay anh, đột nhiên không còn sợ hãi như vậy nữa, gầm nhẹ nói: “Bây giờ tôi… không thích nữa! Anh dựa vào đâu mà lại đối xử với tôi như vậy? Anh buông tôi ra, anh đang giam giữ người trái pháp…”

“Lại muốn lừa dối tôi nữa sao? Lúc trước em nói không làm những thứ kia cũng được, nhưng sau đó lại muốn chia tay. Mấy ngày trước còn chặn tôi, còn nói sẽ đi ngắm biển với tôi trong kỳ nghỉ, nhưng kết quả thì thế nào. Cho nên việc trước đây thích, bây giờ không thích nữa, cũng là lừa tôi thôi phải không.”

Hạ Cảnh Chiêu nắm lấy cánh tay của Dịch Nhữ và ném cô lên giường: “Về phần dựa vào đâu? Là bởi vì tôi chưa bao giờ đồng ý chia tay.”

Hạ Cảnh Chiêu cởi áo choàng tắm ra, ánh đèn rực rỡ chiếu vào cơ bắp rắn chắc và cường tráng của anh, đồng thời cũng nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay anh.

Dịch Nhữ cảm thấy rất ngạc nhiên, cô nhớ rõ trước đây mình chưa từng nhìn thấy vết sẹo khủng khiếp như vậy, nhưng chưa kịp hỏi thì đã bị anh mạnh bạo xé toạc bộ đồ ngủ của cô.

“Không!” Dịch Nhữ hét lên: “Hạ Cảnh Chiêu! Chúng ta nói chuyện đàng hoàng!”

“Bây giờ tôi không muốn nói về bất cứ điều gì. Nếu em muốn nói chuyện, thì hãy dùng cơ thể để nói đi.” Hạ Cảnh Chiêu kiềm lại sự vùng vẫy của cô một cách dễ dàng, cắm ngón trỏ và ngón giữa vào miệng cô, khuấy vài cái trống vô cùng sắc tình, giọng điệu cũng thay đổi thành cơn ác mộng biết bao đêm qua, thì thầm bên tai cô: “Bé cưng.”

Dịch Nhữ vừa xấu hổ vừa sợ hãi, điên cuồng giãy giụa, nhưng mọi cử động đều bị đè lại, chân bị còng nên mỗi lần đá chân trong không khí sẽ phát ra tiếng dây xích va chạm, càng tăng thêm tình thú.

Cuối cùng Hạ Cảnh Chiêu cũng lộ ra bộ mặt thật của mình, hoặc là do anh quyết tâm phải trừng phạt cô, vừa nói xong anh đã thô bạo hôn môi cô, mút hôn gặm cắn một cách điên cuồng, Dịch Nhữ bị hôn đến suýt tắt thở, không còn cách nào khác chỉ có thể đánh lên người anh mấy cái. Hạ Cảnh Chiêu cắn lên môi cô vài cái, Dịch Nhữ sẽ khẽ run lên, rồi lại bị nụ hôn mạnh mẽ cướp đi hơi thở một lần nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận