Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải vậy, chị không yêu em! Không phải cái loại tình yêu đó, không phải, không phải, không phải!”

Cô phát điên mất. Thẩm Thiên Dục suy nghĩ trong lòng. Nói hắn không đau lòng là gạt người nhưng hắn vẫn như cũ cho việc mình làm là đúng.

Không có một nhát trí mạng, cô làm sao có thể nhìn thẳng vào tình cảm này? Hắn ngồi xổm xuống, ngón tay dài nâng cằm cô lên, ép cô nhìn mình: “Anh nhẫn nhịn đủ rồi, anh không chịu nổi khi em rời khỏi anh càng không nhịn được khi em ở bên cạnh người đàn ông khác! Thẩm Thiên Vi, em nhất định chỉ có thể là của anh… Bắt đầu từ bây giờ, em tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý!”

“Thiên Dục…” Thẩm Thiên Vi vô lực lắc đầu, cô vịn vào cánh tay hắn “Chúng ta không thể làm như vậy.”

“Chỉ cần anh muốn, không có việc là không thể, anh sẽ không để cho em né tránh anh, tuyệt đối sẽ không!” Môi của hắn bá đạo đặt lên môi cô, mà cô chỉ có thể mặc cho hơi thở của hắn che mất không còn đường để lui.

“Renggggg…” Tiếng chuông mười hai giờ vang lên, cho thấy đêm giáng sinh đã qua. Tất cả ảo ảnh tốt đẹp đều tan thành mây khói. Trở lại thế giới hiện thực, tất cả yêu hận rối rắm bắt đầu đan xen vào nhau…

“A, thật không nghĩ tới, việc cậu làm lại trở thành công cốc rồi.” m thanh lười biếng mang theo giọng nói trêu chọc vang lên. Từ một gốc cây rậm rạp, gần như có thể nhìn thấy chủ nhân của tiếng nói ấy đang nhàn nhã nằm trên cây, nhắm mắt nghĩ ngơi.

Ánh nắng buổi trưa quá chói chang cho nên bóng cây đại thụ trở thành nơi lý tưởng nhất trong sân trường.

“Dục khốn kiếp, cậu cũng quá vô dụng rồi? Cậu có biết là tôi đã cá cậu ít nhất cũng sống qua mùa hè này! Hiện tại thì tốt rồi, hại tôi thua thê thảm!” Từ bóng cây kia vang lên một giọng nói hấp dẫn đang rất tức giận. Hiển nhiên, người nọ vô cùng bất mãn, ý tứ đùa giỡn trong đó cũng rất rõ ràng.

Dưới tàng cây, Thẩm Thiên Dục đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bộ dáng hết sức thanh thản. Đối với câu nói vừa rồi, hắn chỉ lười biếng thờ ơ, môi mỏng hừ lạnh: “Bây giờ có phải là tôi nên nói câu “Xin lỗi vì đã phá hỏng cuộc vui của các cậu” không?”

“Không cần như vậy.” Hai người trên cây trăm miệng một lời.

Chậc chậc, bọn họ còn không muốn đắc tội với cái người vô cùng âm hiểm xảo trá kia nha!

Chỉ chốc lát sau, một hồi gió nhẹ thổi qua, bên người Thẩm Thiên Dục bỗng dưng xuất hiện hai thiếu niên tuấn tú xinh đẹp, tốc độ nhanh đến nỗi làm người ta không còn kịp nháy mắt.

Bọn họ xem ra so với Thẩm Thiên Dục nhỏ hơn 1~2 tuổi, bộ dáng tuấn tú, đẹp trai đến nỗi khiến mọi người không bỏ qua được vả lại còn có phong cách khác nhau. Thật may, đây là nơi ít người qua lại, bằng không, đối với vẻ đẹp trước mắt nhất định Thẩm Thiên Dục sau này càng ngày càng có nhiều người tới làm phiền.

Hai người, mỗi người một bên tách ra ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thiên Dục.

Khóe môi Mạc Lân nâng lên nụ cười vô cùng dịu dàng, ánh mắt gian xảo nhìn Thẩm Thiên Dục: “Phản ứng của cô ấy nhất định rất thú vị?”

Còn không phải do người nào đó ban tặng sao… Thẩm Thiên Dục không nhịn được liếc mắt.

Không sai! Thú vị, rất thú vị! Giống như hắn suy đoán, phản ứng của cô cùng những gì hắn nghĩ không hề khác nhau! Kể từ đêm đó, cô không những né hắn mà còn tránh hắn… Điều làm hắn buồn bực chính là, cô vẫn như cũ lo chu toàn ba bữa ăn bày trên bàn hơn nữa còn viết giấy nhắc nhở hắn ăn cơm.

Rốt cuộc là sao đây? Ý là, hắn không có cô sẽ đói chết phải không? Ý là, trừ cho hắn no bụng, chuyện gì cũng không liên quan đến cô phải không? Cũng tốt, hắn cho cô mấy ngày để điều chỉnh lại tâm trạng… Dù sao hắn cũng đã bắt đầu, sau này cũng không có lý do để dừng lại!

“Chậc chậc, hắn cười, bình thường nụ cười như thế xuất hiện chứng tỏ không có chuyện tốt xảy ra!” Duke chớp chớp mắt to vô tội, ánh mắt sáng quắc bắn ra bốn phía.

Bình luận (0)

Để lại bình luận