Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô thức dậy trễ cho nên hắn đã ăn trước.

Hai mươi phút sau, Tô Từ mới ăn xong một bát cháo.

Nghiêu Thần đặt cái bát rỗng xuống bàn, rồi đút cho cô một miếng trái cây, hỏi: “Hôm nay nghỉ học, có muốn đi chơi không? anh sẽ dẫn em đi?”

Tô Từ lắc đầu, gương mặt mệt mỏi không có sức sống.

Cô mở miệng nói: “Em muốn ngủ tiếp.”

Nghiêu Thần mỉm cười, hắn không phản đối: “Được, em ngủ đi.”

Hắn kéo bàn ăn di động ra rồi đỡ Tô Từ nằm xuống giường.

Cô nằm nghiêng một bên, chăn đắp lên nửa mặt, hai mắt nhắm lại.

Nghiêu Thần vẫn chưa đi, Tô Từ cảm nhận được hắn đang vuốt ve mặt mình, sau đó có một thứ gì đó in lên trán cô.

Nghiêu Thần hôn lên trán Tô Từ một cái rồi mới đứng dậy khỏi giường.

Sau khi hắn đi, từ trên khóe mi của cô gái trên giường bỗng nhiên chảy xuống một giọt nước mắt.

Tô Từ co chặt người lại, như một em bé sơ sinh rút ở trên giường.

Đây không phải phòng cô, cô không có cách nào để thả lỏng, toàn thân cô đều căng thẳng không thể ngủ được.

Tô Từ cứ ở trong phòng tới chiều, không muốn bước chân ra ngoài.

Nhưng Nghiêu phu nhân bỗng nhiên cho người hầu mời cô xuống vườn uống trà.

Tô Từ không có cách nào để từ chối.

Cô bước những bước chân rũi rượi đi xuống lầu, vừa ra đến sân liền nhìn thấy Nghiêu phu nhân đang ngồi trên chiếc ghế mây được lót đệm ở giữa khu vườn.

Bà ấy mỉm cười hòa nhã, nói với cô: “Từ Từ đến đây ngồi với dì.”

Tô Từ gật đầu rồi đi tới ngồi xuống đối diện bà.

Người hầu lập tức tiến lên rót trà cho cô.

Tô Từ không động đậy, cô biết Nghiêu phu nhân hôm nay hẹn mình nhất định là có chuyện muốn nói.

Bởi vì ngày thường bà rất không thích cô, cho nên không thể nào hẹn cô để nói chuyện phiếm được.

Nghiêu phu nhân nhấp nhẹ tách trà trên tay rồi đặt xuống bàn, sau đó bận rộn xem móng tay vừa mới làm của mình.

Bà ấy vẫn chưa mở miệng nói chuyện, Tô Từ vẫn không dám bắt lời trước.

Cả hai cứ im lặng như vậy khoảng mười phút thì bà ấy cuối cùng cũng chịu cất lời.

“Tô Từ.”

Nghiêu phu nhân gọi tên cô, khiến cho Tô Từ bắt đầu căng thẳng, lưng bất giác thẳng lên.

Cô đáp: “Vâng thưa dì.”

Ánh mắt của bà ấy liếc nhìn cô, giọng nói cao cao tại thượng vang lên: “Cô nên biết bản thân của mình và cả nhà họ Tô đều là thứ ăn bám.”

“Nếu không có con trai tôi, nếu không phải nó thích cô thì Tô thị của nhà cô đã bị phá sản từ lâu rồi.”

Sống lưng Tô Từ lạnh lẽo, gương mặt cô biến sắc hoàn toàn.

Nghiêu phu nhân kinh bỉ nói tiếp: “Cô phải nên biết ơn Thần Thần, nó có thể chọn cách làm cho Tô gia sụp đổ, khiến cô tan nhà nát cửa rồi đoạt về tay.”

“Một cách dễ dàng như vậy nhưng nó lại không muốn làm mà lại nhất quyết nuôi cô và Tô gia đến bận bây giờ.”

“Cho nên cả cô và Tô gia đều nợ nó.”

“Lấy cơ thể và nửa đời sau của cô ra trả nợ là lẽ đương nhiên.”

Toàn thân Tô Từ đều trở nên lạnh lẽo, hai tay run rẩy dữ dội.

Đầu cô không thể suy nghĩ được gì nữa, những lời mà Nghiêu phu nhân vừa nói đang không ngừng lặp lại trong đầu.

Yết hầu Tô Từ di chuyển lên xuống, mất một lúc cô mới tìm lại giọng nói của mình: “Con… biết rồi ạ.”

“Con xin lỗi dì.”

“Sau này… con sẽ ngoan hơn nữa ạ.”

Để nói ra được những lời này Tô Từ đã phải cố nén lòng mình.

Dù cô biết mình không hề làm gì sai nhưng vẫn phải nhận lỗi.

Chỉ là bởi vì Tô gia không bằng Nghiêu gia.

Cho nên bọn họ có quyền!

“Mong là vậy, cô về phòng đi.”

Sau khi nói xong những lời cần nói với Tô Từ, Nghiêu phu nhân liền không muốn ở gần cô nữa, hạ lệnh đuổi cô về phòng.

Tô Từ đứng dậy, trước khi rời đi còn cúi đầu chào bà ấy: “Cảm ơn dì đã nhắc nhở, con xin về phòng trước.”

Tô Từ mang thể xác không có linh hồn của mình quay về phòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận