Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu rất thích ngủ, mỗi lần nhìn thấy cậu, tôi chỉ có thể thấy cái gáy của cậu thôi. Nhưng gáy cậu, vẫn rất tròn.”

Chu Hạ không biết ai viết, nhưng cô bật cười. Đơn giản vì, cô cũng thường xuyên nhìn gáy của Đường Tốn.

Gáy của anh, cũng rất tròn.

Cái này… có tính là tướng phu thê không?

*

Ngày 31 tháng 12.

Đêm qua tuyết rơi, mặt đất phủ một lớp trắng xóa. Chu Hạ quấn khăn quàng cổ hai vòng, đi bộ tới Hòa Kỷ.

“Bên ngoài lạnh quá.” Cô tháo khăn ra.

Linh An cất khăn giúp cô. “Cho nên ai cũng chui vào quán. Hôm nay đông khách lắm chị.”

“Vất vả cho các em rồi.”

Chu Hạ ngồi trên ghế cao, chống cằm nhìn ra ngoài.

Một tháng nay, cô và Đường Tốn liên lạc không nhiều. Anh đi công tác rất bận, thường chỉ gọi cho cô vào lúc tối muộn, có khi nói được vài câu đã ngủ thiếp đi.

Nghe tiếng thở đều đều của anh bên kia đầu dây, Chu Hạ vừa thương vừa giận.

Mối quan hệ này, mập mờ, không rõ ràng. Lần bày tỏ rõ ràng nhất, cũng chỉ là một món quà Giáng Sinh, và một lời hứa đón Giao thừa.

Không biết hôm nay anh có về kịp không.

Tối đến, quán càng đông. Chu Hạ cũng phải xắn tay vào phụ. Bận rộn đến tối mịt.

Linh An nhìn bà chủ cứ chốc chốc lại nhìn điện thoại. “Chị Hạ Hạ, hay chị về trước đi? Ở đây có tụi em lo rồi.”

Chu Hạ mở điện thoại. Không có thông báo. Cô mím môi: “Vậy chị về trước. Chúc mừng năm mới.”

“Chúc mừng năm mới chị!”

Đêm nay trời rất đẹp, trăng sao vằng vặc.

Khăn quàng cổ cầm trên tay. Gió lạnh thổi qua cổ, Chu Hạ rùng mình.

“Sao lại không đeo khăn?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau gáy.

Chu Hạ dừng bước. Sống mũi cô cay xè. Bao nhiêu tủi thân, mong chờ dồn nén, hóa thành một làn hơi trắng bay ra từ khóe miệng.

Cô xoay người, không ngẩng đầu, đem chiếc khăn quàng cổ nhét thẳng vào ngực người vừa xuất hiện.

Giọng cô nghẹn ngào, mang theo ý làm nũng: “Anh quàng cho em.”

*

Hai người sóng vai đi trên vỉa hè.

Tay Chu Hạ đút trong túi áo, nửa khuôn mặt vùi trong chiếc khăn quàng cổ ấm áp, chỉ lộ ra đôi mắt cong cong.

“Sao anh biết em ở đây?”

“Tôi đoán giờ này chắc em đang ở quán. Vừa hay, tôi còn chưa kịp đến Hòa Kỷ, đã thấy em co ro ngoài đường.”

Nói xong, Đường Tốn giật giật cổ áo, hình như không thoải mái. Nhưng Chu Hạ đang cúi đầu, mải chìm đắm trong sự dịu dàng của anh, không hề phát hiện.

“Em còn tưởng anh không về kịp.”

“Đã hứa với em…” Giọng anh khàn đi, “Nói là phải làm.”

Giọng anh hơi run. Chu Hạ ngẩng đầu: “Anh lạnh à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận