Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cậu chủ, tôi đi làm bữa sáng.

Vương Hàn nhìn cô chạy như ma đuổi, môi bạc khẽ cười, nhưng lập tức gọi cô sau vài giây suy nghĩ:

– Hiểu Lan Yên!

Hiểu Lan Yên nghe cậu chủ gọi thì giật bắn mình, sợ bị trách tội nên chỉ dám lấm lét quay lại.

– Xuống nhà gọi Vương Thiên Nhi lên đây!

Ra là muốn hỏi thăm người đẹp. Hắn sợ ý trung nhân của hắn bị cô làm cho thiệt thòi mà… Cô thật ngu ngốc, chỉ biết rước họa vào mình…

Vương Thiên Nhi bộ dáng kiều diễm ngồi trên salon, đầu ong ong sau bữa biệc ầm ĩ đêm qua, nhưng cô vẫn nhớ, nhớ rất rõ, hôm qua cô đã tát Hiểu Lan Yên. Không hiểu sao trong lòng Vương Thiên Nhi có một chút lo lắng, nhưng rất nhanh liền bị gạt bỏ. Hiểu Lan Yên chỉ là một đứa giúp việc, một cái tát cũng đâu có ảnh hưởng gì.

– Vương tiểu thư…

Vương Thiên Nhi ngước mắt nhìn Hiểu Lan Yên, tựa như thấy một cái gai trong mắt.

– Cậu chủ… muốn Vương tiểu thư lên phòng…

Vương Thiên Nhi không thèm đáp, ánh mắt mừng rỡ xen lẫn lo âu, rất nhanh liền đi lên phòng Vương Hàn.

Hiểu Lan Yên cố không để tâm, lại vào bếp nấu nướng. Nhưng thực sự trong lòng vẫn cầu mong cậu chủ đừng đuổi việc cô, thời buổi này tìm kiếm cái ăn chỗ ở thật không dễ, cô không có trình độ học thức, lại không có sức khỏe tốt, không chừng ra đường còn gặp lại bọn đòi nợ thì…

“Cạch”

– Hàn, muốn gọi em sao không xuống nhà?

– Thiên Nhi, em hẳn còn nhớ việc mình làm đêm qua?

– Việc đêm qua?…À, hôm qua em đi sinh nhật bạn, về có hơi muộn…

– Anh không nói chuyện đó.

– Vậy là chuyện gì? Không lẽ, ý anh là việc…

– Em đã tát Hiểu Lan Yên.

Vương Thiên Nhi sững sờ, lần đầu tiên trong đời biết tới thua thiệt

– Anh trách em tát cô ta?

– Anh chưa từng trách em…

Vương tiểu thư thở phào, nở nụ cười đắc thắng. Cô biết Vương Hàn từ nhỏ vẫn luôn bênh vực bảo vệ cô, chắc chắn sẽ không bao giờ vì việc cỏn con như vậy mà trách cô.

– Nhưng nếu em còn làm chuyện như vậy với Lan Yên một lần nữa, thì ĐỪNG TRÁCH ANH.

– Là vì cô ta?

Vương tiểu thư xinh đẹp kiều diễm, gương mặt trắng bệch, ánh mắt cố kìm nén đau khổ nhưng không thể, bộ dạng có điểm khó coi.

– Vì cô ta mà anh đối xử với em như vậy?

Vương Hàn vẫn như trước im lặng, ánh mắt cũng lười không nâng lên, lạnh lùng ngồi đọc báo.

– Hàn, từ nhỏ anh chỉ có bênh vực chứ chưa từng dọa nạt em. Rốt cuộc cô ta là gì của anh?

-… Là Người của anh.

Chỉ vài từ ngắn gọn, nhưng dường như quá đủ để đánh dấu chủ quyền ai đó.

Vương Thiên Nhi còn muốn nói, bao lời chửi rủa vẫn còn trong lòng, nhưng cô thông minh, đương nhiên hiểu lúc này không phải là lúc nóng giận, sẽ tự mình chuốc lấy đau khổ.

– Hàn, em xin lỗi, là đêm qua em say quá, không còn biết gì…

Lại trưng ra nụ cười thanh cao như ngọc, tiến lại gần vòng tay ôm Vương Hàn:

– Anh đừng chỉ vì vậy mà giận Thiên Nhi của anh chứ!

Khẽ liếc thấy tia nhu hòa trong mắt Vương Hàn, Vương Thiên Nhi trong lòng nhẹ nhõm và đắc ý vô cùng, làm gì còn ai trên đời này hiểu Vương Hàn bằng cô chứ!

Vương Thiên Nhi bước ra ngoài, đứng dựa vào tường, ánh mắt căm thù không hề che giấu. Được, Hiểu Lan Yên, giờ cô thắng tôi, nhưng sau này mới biết, ai là người thua thảm hại.

Bữa sáng hôm đó vẫn diễn ra bình thường, có điều Vương Hàn ăn nhiều hơn! Hiểu Lan Yên bỗng dưng thấy lòng vui vui kì lạ…

Đang ăn, Vương Hàn nhận được một cuộc gọi bất ngờ, công ty hắn đã xảy ra chuyện lớn, cần hắn tới ngay để giải quyết. Hiểu Lan Yên nhìn bộ dạng hắn vội vã, thúc giục cô, liền nói:

– Cậu chủ, tôi sẽ đi học bằng xe buýt, cậu đừng lo.

Sau vài giây chần chừ, Vương Hàn cũng đồng ý, bỏ đi rất nhanh chỉ để lại cho cô hai từ: cẩn thận.

Hiểu Lan Yên đeo balô, tung tăng ra bến xe buýt, lại chợt nhớ ra mình không biết đi chuyến nào. (-_-”)

Bình luận (0)

Để lại bình luận