Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Quân Ngôn rốt cuộc không kiên nhẫn mà rũ mắt nhìn về phía cô, bị ánh mắt hệt như cún con đang quấn quýt si mê cùng ỷ lại của cô nhìn đến mức nội tâm bùng lên một ngọn lửa không thể giải thích được:

“Được rồi, tôi có nghe thấy, hài lòng chưa?”

Cố Nhan bối rối nhìn anh, sao anh lại không vui chứ?

Chu Quân Ngôn xoay người rời đi, bóng dáng vẫn thản nhiên trước sau như một.

Cố Nhan chỉ cho mình ba giây đồng hồ để vượt qua cay đắng, khi cô cầm túi xách lên vẫn là một gương mặt tươi cười đi đến chỗ đồng nghiệp đã bị cô bỏ quên trước đó.

————

Cố Nhan không muốn để tiểu Lý trả tiền, vì vậy lúc bọn họ vừa ăn xong cô liền đi đến quầy tính tiền.

Cô cầm hóa đơn đi đến cửa. Trong tay nhân viên cửa hàng đang cầm một chiếc di động với vẻ mặt buồn rầu, sau khi nhìn thấy cô thì lập tức lộ ra vui mừng.

“May quá cô vẫn chưa đi, cái điện thoại này là của anh đẹp trai mặc áo khoác đen vừa rồi ngồi cạnh cô để quên.”

Cố Nhan nhìn thoáng qua chiếc điện thoại không ốp lưng trong tay nhân viên cửa hàng, lắc lắc đầu.

“Chắc là không phải, điện thoại của anh ấy là màu đen.”

“Nhưng mà nó được tìm thấy trêи ghế nơi anh ấy vắt áo khoác. Có thể nó đã vô tình trượt xuống dưới, nếu không cô gọi điện thoại cho anh ấy thử xem?”

“Được rồi.” Cố Nhan do dự mà từ cái tên “Ah bạn trai thân yêu của tôi” tìm thấy số, hít hai hơi thật sâu rồi bấm nút gọi.

Cô cắn cắn ngón tay cái, đã chuẩn bị tâm lý là sẽ bị ngắt máy, nhưng màn hình điện thoại trong tay nhân viên thật sự sáng lên……

“Vậy thì có khả năng cái điện thoại kia của anh ấy là để nói chuyện công việc.” Bọn tiểu Lý không biết từ khi nào đã đứng sau lưng cô: “Rất bình thường, tổng biên tập của chúng ta riêng về công việc thôi đã có tận ba cái lận mà.”

Cố Nhan nhận lấy điện thoại của Chu Quân Ngôn, sau khi trả tiền thì đi theo sau họ ra về.

Cô mở WeChat trêи điện thoại của mình ra, tìm được avatar của chị Dư, nhanh chóng gửi đi một vài dòng.

“Chị ơi, Chu Quân Ngôn có ở đó không?”

“Bị lôi đi làm hạng mục rồi, không chừng phải bận đến tối muộn, vừa mới tách ra đã nhớ cậu ấy rồi à?”

Chao ôi!

Cố Nhan đang muốn nói chuyện này cho chị ấy, xem làm thế nào đưa lại điện thoại cho anh ấy, bỗng điện thoại của anh trong tay lại rung lên lần nữa.

Trêи màn hình chỉ có một dãy số, cũng không có ghi chú gì.

Cố Nhan biết là không nên tùy tiện nhận điện thoại của người khác, nhưng lại sợ chậm trễ việc quan trọng nào đó của anh, hơi chần chờ nhưng cuối cùng vẫn nghe điện thoại.

Cô đang muốn nói cho đối phương biết là nếu đang gấp thì hãy liên lạc với Chu Quân Ngôn bằng cách khác nhưng người bên kia đã mở miệng trước cô.

Nếu không phải biết đây là điện thoại của Chu Quân Ngôn thì cô thật sự cho rằng đối phương là đang gọi mình.

“Ngôn Ngôn à, trưa nay Tiểu Ngô có việc nên mẹ bảo cô ấy về nhà rồi. Mẹ đang nghỉ trưa thì thấy đầu hơi choáng váng, còn hơi tức ngực nên muốn đi bệnh viện kiểm tra xem có chuyển biến xấu gì không. Chiều nay con có rảnh không?”

Cố Nhan nghe thấy sức khỏe của mẹ Chu Quân Ngôn không ổn lắm và bà muốn đi bệnh viện, nhưng Chu Quân Ngôn lại không thể phân thân. Nhất thời có hơi lo lắng mà mở miệng:

“Dì à, bây giờ anh ấy đang đi họp ở nơi khác rồi ạ.”

Đầu dây bên kia dừng mấy giây rồi “À” một tiếng, Cố Nhan nói tiếp: “Nhưng dì đừng lo lắng quá, cháu là đồng nghiệp của anh ấy, cháu tên Cố Nhan, tạm thời cháu đang giữ điện thoại của anh ấy ạ. Dì có thể tin tưởng và nói địa chỉ cho cháu. Hiện tại cháu không bận gì nên có thể đến nhà đưa dì đến bệnh viện ngay bây giờ được không ạ?”

Mẹ của Chu Quân Ngôn – Chu Ninh ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói của một cô gái xa lạ. Bà chưa hiểu tình hình ra sao nhưng thấy Cố Nhan năn nỉ ỉ ôi, chân thành nhiệt tình đến mức khó mà từ chối, cuối cùng mềm lòng nói địa chỉ cho cô.

Cố Nhan để Vương Diên Nhất đưa tổng biên tập, tiểu Lý và tiểu Trương đến trước cửa công ty rồi sau đó quay lại đón cô đến chỗ địa chỉ mà Chu Ninh nói.

Sau khi đến nơi, cô nhìn thấy một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, đội mũ và quấn khăn quàng cổ. Bà đang đứng trước cửa tiểu khu với dáng vẻ hơi lo lắng.

Cố Nhan không chờ xe dừng hẳn đã bước xuống xe. Cô chạy chậm đến trước mặt mẹ Chu Quân Ngôn, mỉm cười ngoan ngoãn:

“Dì ơi, dì đợi có lâu không, bây giờ chúng ta đến bệnh viện nhé.”

“Có phiền đến cháu lắm không? Để mai dì đến bệnh viện cũng được.” Chu Ninh chưa nói xong thì đã bị cô lôi kéo đến ghế sau ô tô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận