Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Thật Phơi Bày Và Nỗi Đau Của Người Đàn Ông
Bị ép chặt vào bức tường gạch men lạnh lẽo, Kiều Ninh Ninh cảm nhận rõ ràng sức nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể Song Nghị. Anh như một con thú hoang dã bị bỏ đói lâu ngày, điên cuồng hôn lên cổ, lên ngực cô. Bàn tay to lớn của anh thô bạo xé toạc những mảnh vải cuối cùng trên người cô, không chừa lại chút gì.
– Anh… đừng mà… buông em ra… – Ninh Ninh nức nở, nước mắt lưng tròng, nhưng cơ thể cô dưới bàn tay điêu luyện của anh lại mềm nhũn, run rẩy đón nhận.
Song Nghị không nghe thấy lời van xin, hoặc có nghe nhưng trong đầu anh lúc này chỉ còn lại dục vọng chiếm hữu. Anh bế bổng cô lên, đặt nằm xuống sàn nhà vệ sinh lạnh lẽo. Anh cúi xuống, hôn lên vùng tam giác mật ướt át, hít hà mùi hương kích tình tỏa ra từ cô.
– Bảo bối, em đẹp quá… thơm quá… – Anh lẩm bẩm, lưỡi điêu luyện tách mở hai cánh hoa, thâm nhập vào bên trong.
Ninh Ninh cong người lên, tiếng rên rỉ vỡ vụn trong cổ họng. Sự kích thích từ thuốc và kỹ thuật của anh khiến cô không thể diễn kịch được nữa, hoàn toàn chìm đắm vào khoái lạc.
– Ưm… đừng liếm chỗ đó… a… – Cô rên rỉ, hai tay luồn vào tóc anh, vừa như đẩy ra lại vừa như ấn sâu vào.
Khi không thể kiềm chế được nữa, Song Nghị rút côn thịt đã cương cứng đến phát đau, nhắm thẳng vào hoa huyệt đang co rút của cô mà đâm lút cán.
– Á… đau… sao anh lại cưỡng hiếp em… – Ninh Ninh khóc nấc lên, nhưng đôi chân thon dài lại vô thức quấn chặt lấy hông anh.
Cuộc hoan ái diễn ra mãnh liệt và triền miên. Họ làm từ nhà vệ sinh ra đến bồn rửa tay, từ cầu thang lên đến phòng nghỉ. Ninh Ninh như một con búp bê vải rách nát, bị anh xoay vần đủ mọi tư thế. Cô cố tình chạy trốn để tạo cảm giác “bị cưỡng bức”, nhưng thực chất là để thay đổi địa điểm làm tình theo yêu cầu của hệ thống.
Sau khi bắn lần cuối cùng, Song Nghị mệt lả người, ôm chặt lấy cô ngủ thiếp đi. Ninh Ninh nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, mặc lại quần áo xộc xệch rồi lặng lẽ rời đi, để lại một hiện trường hỗn độn đầy mùi vị tình dục.
Khi Song Nghị tỉnh dậy, đầu anh đau như búa bổ. Anh ngơ ngác nhìn quanh căn phòng bừa bộn, ký ức đêm qua đứt đoạn. Anh vơ lấy điện thoại, định gọi cho bạn gái thì thấy một tin nhắn hình ảnh vừa được gửi đến.
Bức ảnh chụp ba người đang leo núi, nhưng khi lướt sang tấm tiếp theo, anh chết lặng. Đó là ảnh bạn gái anh đang ân ái với một người đàn ông khác, và người chụp lại chính là cô ấy! Tấm ảnh chụp cô ta đang khóc lóc, vẻ mặt vừa đau khổ vừa cam chịu, nhưng hành động lại vô cùng dâm loạn.
Chưa hết bàng hoàng, anh kiểm tra lại camera an ninh của quán để xem chuyện gì đã xảy ra đêm qua. Màn hình hiện lên cảnh tượng khiến anh muốn móc mắt mình ra. Chính anh, như một con thú điên loạn, đang cưỡng bức cô bé Ninh Ninh ngây thơ. Anh thấy mình xé áo cô, lôi cô xềnh xệch, ép cô khẩu giao, và cô bé ấy chỉ biết khóc lóc van xin trong tuyệt vọng.
Song Nghị ôm đầu, gục xuống sàn. Cùng một lúc, anh nhận hai cú sốc quá lớn: Bị người yêu phản bội và chính mình trở thành kẻ cưỡng hiếp đê tiện. Lương tâm anh bị giằng xé dữ dội. Anh phải làm gì để chuộc lỗi đây?.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận