Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu vết của quá khứ
Cả đêm đó, Trương Du gần như không ngủ. Anh chỉ nằm đó, ôm siết lấy thân thể mềm mại đang say ngủ trong vòng tay mình, lắng nghe hơi thở đều đặn của cô. Anh biết đêm qua mình đã hơi quá đà, những vết hôn đỏ ửng lấm tấm trên làn da trắng như tuyết của Hà Tô là minh chứng rõ ràng nhất. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng nhanh chóng bị sự chiếm hữu cuồng nhiệt lấn át. Cô là của anh, chỉ riêng mình anh.
Sáng sớm, anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, thay đồ rồi lái xe đến bệnh viện trước. Bà Trương đã hồi phục tốt, thấy anh mang bữa sáng nóng hổi đến, bà cười hiền hậu.
“Tô Bảo đâu? Con bé không đến cùng cháu à?”
“Cô ấy còn đang ngủ, cháu không nỡ gọi dậy. Đêm qua chắc mệt quá.” Trương Du đáp, cố giữ giọng bình thản, nhưng vành tai không tự chủ mà nóng lên.
Bà Trương tinh ý nhìn anh, cười thầm: “Thanh niên các cháu… Thôi, để nó ngủ thêm. Cháu cũng vất vả rồi.”
Rời bệnh viện, Trương Du không về nhà ngay mà lái thẳng đến trung tâm huấn luyện. Hôm nay anh có lịch giám sát buổi tập buổi sáng. Anh nhìn cô gái nhỏ vẫn đang cuộn tròn ngủ say ở ghế phụ, không nỡ đánh thức. Chiếc xe việt dã to lớn của anh thường ngày chỉ để đi xa, hôm nay lại dùng để “vận chuyển” cô công chúa nhỏ này.
Anh bế Hà Tô, vẫn còn đang ngái ngủ, vào thẳng phòng nghỉ riêng của mình trong trung tâm. Chiếc giường đơn vừa đủ cho cô nằm. Anh cẩn thận đắp chăn cho cô, cúi xuống hôn nhẹ lên trán.
“Ngoan, ngủ thêm chút nữa. Anh ra ngoài làm việc.”
Cả trung tâm huấn luyện hôm nay như có một trận động đất. Huấn luyện viên Trương, người nổi tiếng lạnh lùng, chưa bao giờ cho phép ai bước vào phòng nghỉ của mình, vậy mà hôm nay lại đích thân bế một cô gái xinh đẹp như búp bê vào đó.
Tin tức lan truyền nhanh hơn cả tốc độ chạy nước rút. Lũ học viên đang uể oải tập luyện bỗng dưng hăng hái hẳn lên, vừa tập vừa lén lút chỉ trỏ về phía phòng nghỉ.
“Chết tiệt! Thầy Trương cuối cùng cũng chịu yêu đương rồi à?” “Xinh thật đấy! Nhìn da trắng nõn, mềm mại, không biết thầy ‘ăn’ kiểu gì nhỉ?” “Nói bậy! Đó là chị dâu! Phải gọi là chị dâu!”
Đám nhóc đang rôm rả bàn tán thì một giọng nói lạnh như đá vang lên sau lưng: “Các cậu rảnh rỗi quá nhỉ? Hay là bài tập hôm nay quá nhẹ?”
Trương Du khoanh tay đứng đó, gương mặt không cảm xúc. Lũ học viên lập tức im bặt, mồ hôi lạnh túa ra, vội vàng quay lại tập luyện nghiêm túc, không dám hó hé thêm nửa lời. Anh hừ lạnh một tiếng, bắt đầu buổi huấn luyện địa ngục.
Giữa trưa, lúc anh đang định quay về phòng nghỉ xem Hà Tô thế nào, một bóng người quen thuộc đến rợn người xuất hiện ở cổng trung tâm.
Lệ Tây.
Cô ta mặc một chiếc váy mỏng manh, gương mặt trang điểm kỹ càng nhưng không che được vẻ mệt mỏi và tiều tụy. Cô ta đang nhìn anh chằm chằm, ánh mắt phức tạp, vừa van xin vừa oán hận.
Gương mặt Trương Du đang có chút ý cười vì nghĩ đến Hà Tô, bỗng chốc đông cứng lại. Hơi lạnh buốt giá tỏa ra từ người anh. Quá khứ mà anh muốn vứt bỏ nhất, lại tự tìm đến cửa.
Lệ Tây thấy anh, vội vàng chạy tới, nhưng bị ánh mắt của anh làm cho khựng lại.
“Trương Du, em…”
“Cút.”
Anh chỉ nói một từ, không thừa một hơi. Anh lướt qua cô ta như lướt qua không khí, đi thẳng về phòng nghỉ. Sự xuất hiện của Lệ Tây như một vết mực đen bẩn thỉu, làm vấy bẩn tâm trạng tốt đẹp của anh.
Hà Tô vừa tỉnh dậy, còn đang ngơ ngác nhìn căn phòng xa lạ. Thấy anh bước vào, cô mỉm cười dịu dàng: “Anh Trương Du… xong việc rồi à?”
Nụ cười trong trẻo của cô lập tức xua đi phần nào bực bội trong anh, nhưng ngọn lửa âm ỉ vì quá khứ bị khuấy động vẫn còn đó. Anh bước tới, không nói gì, chỉ cúi xuống hôn cô, một nụ hôn sâu và có phần thô bạo.
Trên đường về, Hà Tô nhạy cảm nhận ra tâm trạng của anh rất tệ. Anh lái xe nhanh hơn bình thường, bàn tay nắm vô lăng siết chặt đến nổi gân xanh.
“Anh Trương Du… có chuyện gì không vui ạ?” Cô rụt rè hỏi.
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. Anh không muốn cô biết về mớ hỗn độn này. “Không có gì. Chỉ là mấy đứa học viên làm anh bực mình.”
Tối hôm đó, cơn bực bội tích tụ từ Lệ Tây biến thành một loại dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Anh không muốn Lệ Tây, anh chỉ muốn người con gái trước mặt. Anh muốn dùng cô để chứng minh rằng quá khứ đã hoàn toàn chấm dứt.
Anh kéo cô vào phòng tắm, xé rách quần áo cô dưới vòi nước đang chảy. Anh đè cô lên bức tường gạch men lạnh lẽo, chiếm lấy cô một cách cuồng nhiệt và dữ dội. Hà Tô bị sự thay đổi đột ngột của anh làm cho sợ hãi, nhưng cô không chống cự, chỉ có thể bám chặt lấy vai anh, chịu đựng cơn sóng tình vừa mạnh mẽ vừa có chút đáng sợ.
“Nói em là của ai?” Anh gầm gừ bên tai cô, mỗi cú thúc đều như muốn đóng dấu chủ quyền.
“…Của anh… A!”
Cô bị anh dày vò hết lần này đến lần khác, từ phòng tắm ra đến giường ngủ. Cơ thể cô như con búp bê rách nát, kiệt sức đến mức ngất đi. Nhưng ngay cả trong cơn mơ màng, cô vẫn nghe thấy tiếng anh thì thầm bên tai, vừa yêu thương, vừa tàn nhẫn: “Em chỉ có thể là của anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận