Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dòng nước ấm từ vòi sen trút xuống, gột rửa đi những dấu vết hoan ái và sự mệt mỏi trên cơ thể Vân Khê, nhưng không thể làm dịu đi những suy nghĩ rối bời trong đầu cô.
Cô đứng dưới làn nước, hai tay chống lên tường đá cẩm thạch mát lạnh, nhắm mắt lại. Cảm giác vừa rồi… sự hòa hợp đến đáng sợ giữa cô và Tần Khiêm khiến cô hoảng loạn. Ban đầu, cô bài xích, cô ghê tởm cái giao dịch thể xác này. Nhưng rồi, từng lần va chạm, từng nụ hôn, từng sự chiếm hữu của hắn lại dần kéo cô vào một vũng lầy ngọt ngào mà cô không tài nào thoát ra được.
Cơ thể cô… dường như đã quen với hắn, thậm chí là khao khát hắn. Vân Khê cắn môi, cảm thấy nhục nhã vì sự yếu đuối của bản thân. Cô là Vân Khê, là nữ cường nhân, sao có thể trầm luân trong dục vọng với kẻ thù không đội trời chung như thế?
Cô đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra sau, và chợt khựng lại.
Khoan đã…
Cô cầm lọn tóc ướt lên xem xét, đôi mày thanh tú nhíu chặt. Tóc cô… sao lại dài nhanh đến mức này?
Rõ ràng, trước khi bị Tần Khiêm bắt về đây, cô vừa mới cắt tóc ngắn ngang tai theo phong cách tomboy quen thuộc. Mới chỉ ở đây chưa đầy một tháng, sao tóc đã dài qua gáy, chạm đến tận vai rồi? Tốc độ này… thật sự phi lý.
Không lẽ đồ ăn ở Xích Thần có chứa chất kích thích tăng trưởng? Hay là do cô quá căng thẳng nên ảo giác? Vân Khê lắc đầu, cảm thấy mình thật nực cười với những suy đoán vớ vẩn. Chắc là do cô không để ý thôi. Lát nữa ra ngoài, cô nhất định phải yêu cầu Tần Khiêm gọi thợ đến cắt lại cho gọn gàng.
Đang mải suy nghĩ, tiếng “cạch” vang lên khiến cô giật bắn mình.
Cánh cửa phòng tắm, vốn đã được cô chốt cẩn thận, nay lại mở toang. Tần Khiêm thong dong bước vào, hơi nước mờ ảo bao quanh thân hình cường tráng như một vị thần bước ra từ sương mù.
Và điều quan trọng nhất là… hắn hoàn toàn trần trụi!
Cơ bắp cuồn cuộn, làn da màu đồng khỏe khoắn, và… thứ vũ khí khổng lồ giữa hai chân hắn đang đung đưa theo từng bước chân, hiên ngang và ngạo nghễ.
Vân Khê trợn tròn mắt, theo phản xạ lấy tay che trước ngực, dù biết hành động đó là thừa thãi vì cái gì cần thấy hắn cũng đã thấy, cái gì cần sờ hắn cũng đã sờ nát rồi.
“Anh… sao anh vào được đây? Tôi đã chốt cửa rồi mà!”
“Đây là nhà của tôi, phòng của tôi,” Tần Khiêm nhún vai, bước lại gần cô, nụ cười trên môi càng thêm tà mị, “Không có cánh cửa nào ở đây có thể ngăn cản tôi đến với em.”
Hắn dừng lại trước mặt cô, ánh mắt thản nhiên quét dọc cơ thể ướt đẫm nước của cô, từ đôi mắt hoảng hốt, xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng, qua vòng eo thon và dừng lại ở vùng tam giác đen huyền bí.
“Đẹp lắm sao mà nhìn?” Vân Khê đỏ mặt quát, cố gắng lùi lại phía sau.
“Đẹp.” Tần Khiêm trả lời ngay lập tức, giọng khàn khàn. Hắn tiến thêm một bước, ép sát cô vào tường.
“Lưu manh! Anh đi ra ngoài ngay!”
“Ra ngoài làm gì? Chẳng phải lúc nãy em muốn tắm sao? Vợ chồng tắm chung là chuyện bình thường mà.”
Nói rồi, hắn không cho cô cơ hội phản kháng, vươn tay ôm trọn lấy eo cô, kéo mạnh vào lòng mình. Làn da trơn ướt của hai người dính chặt vào nhau, tạo nên một cảm giác trơn trượt đầy kích thích.
“Tần Khiêm… buông ra… ưm…”
Lời phản đối của cô bị nuốt trọn bởi nụ hôn cuồng nhiệt. Hắn hôn cô dưới vòi sen, nước chảy tràn qua mặt hai người, mặn chát vị dục vọng. Hắn dễ dàng nhấc bổng cô lên, hai tay đỡ lấy cặp mông tròn trịa, ép lưng cô dán chặt vào bức tường gạch men lạnh lẽo.
Vân Khê theo bản năng quắp chân vào hông hắn để không bị tuột xuống. Tư thế này khiến hoa huyệt của cô mở rộng, phơi bày trọn vẹn trước “cậu nhỏ” đang ngóc đầu dậy của hắn.
“Anh… đừng… ở đây trơn lắm…” Vân Khê sợ hãi thì thầm, hơi thở đứt quãng.
“Không sao, anh giữ em,” Tần Khiêm thì thầm vào tai cô, rồi không báo trước, hắn đẩy hông, đưa cự long cứng ngắc xâm nhập vào lối vào chật hẹp.
“A…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận