Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thần Tượng, Ghen Tuông và Bữa Tiệc Sủng Ái
Dương Hạ Vũ lúc này mới chịu buông tha cho đôi môi đã sưng vù của Thiên Tuyết. Hắn liếm vết máu trên môi mình, một hành động man rợ đầy thỏa mãn. Hắn quay sang Simon, giọng nói không phải xin lỗi mà là cảnh cáo:
“Phải, anh đang làm phiền đấy,” hắn kéo Thiên Tuyết đứng dậy, ép cô vào lồng ngực mình. “Lần sau nếu còn thấy anh bén mảng đến gần bạn gái của tôi, tôi không chắc mình có thể lịch sự như hôm nay đâu.”
Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ “bạn gái”, một sự khẳng định quyền sở hữu trơ trẽn.
Thiên Tuyết chỉ biết cúi gằm mặt, xấu hổ muốn độn thổ.
Simon Trần, trái ngược với dự đoán của Tuyết, không hề tức giận. Anh ta bỗng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ đầy… sung sướng?
“Ồ, ồ, chào cậu, thiếu gia Dương.” Simon chìa tay ra. “Tôi là Simon Trần. Rất hân hạnh được gặp mặt. Thật không ngờ…”
Hạ Vũ nheo mắt, lờ đi bàn tay đang chìa ra của Simon. “Không ngờ cái gì?”
“Không ngờ… thần tượng của tôi lại…” Simon nhìn xuống đũng quần của Hạ Vũ, rồi lại nhìn nụ hôn cuồng bạo vừa rồi. “Lại… phong độ và mãnh liệt đến vậy.”
Mẹ kiếp.
Giờ thì đến lượt Hạ Vũ cứng họng. Hắn nhìn Simon như nhìn một sinh vật lạ. Cái tên lai Tây này không những không sợ hắn, mà hình như còn… thích hắn?
Simon nháy mắt với Vũ. “Tôi hiểu rồi. Ghen tuông đúng là gia vị tuyệt vời của tình yêu. Chúc hai vị buổi tối vui vẻ.”
Nói rồi, anh ta ung dung rời đi, miệng còn huýt sáo, dáng vẻ vô cùng thỏa mãn như vừa đạt được mục đích gì đó lớn lao.
Hạ Vũ đứng hình mất ba giây, cảm thấy cơn tức giận của mình bị cái nháy mắt vừa rồi làm cho chệch hướng. Hắn quay sang, lôi xềnh xệch Thiên Tuyết ra khỏi nhà hàng.
Không khí trong xe đặc quánh lại.
Hạ Vũ phóng xe như điên trên đường, sự bực bội hiện rõ trên quai hàm bạnh ra của hắn. Hắn tức giận vì tên Simon Trần, tức giận vì Thiên Tuyết dám nói dối hắn, và có lẽ… tức giận cả vì cái cảm giác kỳ quặc khi bị một thằng đàn ông “nháy mắt” tán tỉnh.
Thiên Tuyết ngồi co rúm ở ghế phụ, im lặng như một cái bóng. Cô biết mình sắp toi rồi.
Bỗng nhiên, tiếng nhạc vang lên.
…These girls ain’t loyal…
Hạ Vũ đang nghe “Loyal” của Chris Brown. Hắn còn nhịp nhịp ngón tay lên vô lăng theo điệu nhạc.
Thiên Tuyết há hốc mồm. Dương Hạ Vũ? Nghe nhạc? Một hành động… bình thường? Một hành động… giống con người?
Cô không thể tin được. Tên ác ma chỉ biết đến cưỡng bức, đánh đập và sỉ nhục người khác mà cũng có lúc thư giãn nghe nhạc sao? Cứ như thể cô vừa phát hiện ra một con quỷ biết đọc kinh thánh vậy.
Cô liếc trộm hắn. Dưới ánh đèn đường mờ ảo lướt qua, khuôn mặt nghiêng của hắn trông bớt đáng sợ hơn, thậm chí còn… có chút cuốn hút.
Hắn đột ngột quay sang. “Nhìn cái gì?”
Thiên Tuyết giật nảy mình, vội quay đi, tim đập thình thịch.
Hạ Vũ bắt gặp vẻ hoảng hốt của cô, hắn bỗng nhiên nhếch môi cười nhẹ. Nụ cười đó, thoáng qua như một ảo ảnh, nhưng nó lại khiến lòng cô run lên một cách kỳ lạ.
Về đến nhà, Thiên Tuyết mệt mỏi nằm vật ra giường, nhắm mắt giả chết. Cô chỉ mong hắn quên đi sự tồn tại của cô đêm nay.
BỐP!
Một cú đánh trời giáng vào thẳng mông cô, đau điếng.
Cô giật bắn người, ngồi bật dậy. Hạ Vũ đã đứng lù lù bên cạnh giường từ lúc nào, khoanh tay nhìn cô.
“A…” Thiên Tuyết quýnh lên. “Em… em quên… em đi tắm ngay!” Cô chợt nhận ra mình chưa tắm rửa, người vẫn còn mùi thức ăn ở nhà hàng.
Cô vội vã chạy về phía tủ quần áo, nhưng Hạ Vũ đã kéo cô lại. Hắn ghé sát vào tai cô, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng.
“Không cần mặc đồ đâu.”
Hơi thở nóng rực của hắn phả vào vành tai cô, làm cô run rẩy. Hắn xoay người cô lại, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt đen láy giờ đã đục ngầu vì ham muốn.
Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng cởi từng nút áo của cô.
Nhưng lần này, có gì đó rất khác.
Hắn không xé rách quần áo cô. Hắn không chửi bới, không đánh đập. Hắn chỉ… cởi đồ. Cử chỉ của hắn chậm rãi, gần như… trân trọng.
BỐP!
Hắn lại đánh vào mông cô. Nhưng lần này, tay hắn không rời đi. Hắn bóp mạnh vào cặp mông trần mềm mại của cô, xoa nắn nó, để lại năm dấu tay đỏ ửng.
“Ư…” Thiên Tuyết rên khẽ. Cảm giác đau rát xen lẫn một sự kích thích kỳ quái chạy dọc sống lưng cô.
Hạ Vũ cười khẩy, hắn đẩy cô ngã ngửa ra giường, nhanh chóng lột sạch quần áo của cả hai. Hắn đè lên người cô, nhưng không vội vàng xâm nhập.
Đây là lần đầu tiên… hắn có khúc dạo đầu.
Hắn hôn cô, một nụ hôn sâu, ướt át, nhưng không còn là sự trừng phạt như ở nhà hàng. Hắn liếm mút vành tai cô, gặm nhẹ xương quai xanh, làm cô nhột nhạt rên rỉ.
Bàn tay hắn không ngừng vuốt ve cơ thể cô. Hắn bóp nắn cặp ngực căng sữa của cô, vê tròn hai đầu ti đã sớm cương cứng.
“Rên lên,” hắn ra lệnh.
Thiên Tuyết cắn chặt môi, không chịu phát ra tiếng.
Hạ Vũ nhếch mép. Hắn trườn người xuống, vùi mặt vào giữa hai chân cô.
“A!” Thiên Tuyết giật nảy mình khi cảm nhận được chiếc lưỡi nóng rực của hắn.
Hắn đang… liếm cho cô.
Cảnh tượng này quá sức tưởng tượng của Thiên Tuyết. Tên ác ma kiêu ngạo, tên thiếu gia coi trời bằng vung… lại đang quỳ rạp dưới chân cô, dùng miệng lưỡi để phục vụ cô.
Chiếc lưỡi điêu luyện của hắn bắt đầu công cuộc khám phá. Hắn liếm dọc khe mông ẩm ướt, mút mạnh vào cái hột le (hạt đậu) đang sưng tấy của cô. Hắn khuấy đảo, làm thứ nước l*n (dâm thủy) của cô tuôn ra xối xả.
“Ư… a… Hạ Vũ… đừng…”
Cô không biết mình đang cầu xin hay đang cổ vũ. Cơ thể cô cong lên như con tôm, hai chân vô thức kẹp chặt lấy đầu hắn.
Hạ Vũ ngẩng lên, khuôn mặt điển trai của hắn giờ đã ướt đẫm thứ dịch lỏng của cô. Hắn cười một cách tà mị.
Hắn trườn lên, nằm song song với cô, hôn lên môi cô, bắt cô nếm lại chính hương vị của mình.
“Em đang có thai,” hắn thì thầm, tay hắn vuốt ve cái bụng đã hơi nhô lên của cô. “Anh sẽ nhẹ nhàng.”
Và hắn giữ lời.
Hắn nâng hai chân cô lên, đặt cự vật (cậu bé) đã cương cứng đến phát sợ của mình ngay cửa huyệt. Hắn từ từ đẩy vào.
“A…”
Cảm giác căng trướng, nhưng không phải là cái đau đớn xé rách như lần đầu tiên. Hắn tiến vào rất chậm, rất sâu, cho đến khi lút cán. Hắn ngâm mình trong cô, thở ra một hơi thỏa mãn.
Rồi hắn bắt đầu di chuyển.
Nhẹ nhàng, từ tốn. Hắn thúc từng nhịp, chậm rãi ra vào, ma sát vào từng thớ thịt mềm mại bên trong cô. Mỗi cú đẩy đều mang đến một cảm giác tê dại sung sướng.
Thiên Tuyết bám chặt lấy vai hắn. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được tình dục, thay vì chỉ là chịu đựng nó.
Cô bỗng nghĩ đến một điều ngớ ngẩn: “Không biết con mình… có thấy… có con rắn nào đang ra ra vào vào trong nhà của nó không nhỉ?” Lỡ sau này nó ra đời, nó biết nói, nó hỏi: “Mẹ ơi, sao ngày xưa bố cứ cầm con rắn chọc vào nhà con thế?”…
Cô đang nghĩ vớ vẩn gì vậy?
Cô bật cười khẽ.
Nụ cười của cô làm Hạ Vũ khựng lại. Hắn nhìn cô.
“Cười cái gì?”
“Không… không có gì…”
Hắn nhếch mép, hắn biết cô đang nghĩ gì đó rất ngốc nghếch. Hắn cúi xuống hôn cô, nụ hôn lần này ngọt ngào đến lạ. Hắn bắt đầu tăng tốc, những cú thúc trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn giữ trong chừng mực không làm cô đau.
“Hạ Vũ… a… nhanh… nhanh nữa…”
Cô vô thức rên rỉ, đòi hỏi.
“Muốn?” Hắn thì thầm, thúc mạnh một cái. “Muốn cái ln (dương vật) này đâm nát cái bm (âm hộ) của em à?”
Ngôn từ thô tục, nhưng hành động lại dịu dàng. Sự tương phản đó làm Thiên Tuyết phát điên.
Cô gật đầu.
“Nói,” hắn ra lệnh. “Nói em muốn anh đ*t (chịch) em.”
“…Em… em muốn anh… đ*t em…”
“Ngoan lắm.”
Hắn gầm lên một tiếng, rồi bắt đầu dập như vũ bão. Cả căn phòng ngập tràn tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ dâm đãng của cả hai.
Đến khi hắn gồng mình, bắn ra dòng tinh nóng hổi ngập đầy bên trong cô, Thiên Tuyết mới mệt lả đi.
Hắn nằm đè lên người cô, thở dốc. Hắn không rút ra ngay, vẫn ngâm mình trong cô.
Đêm đó, sau khi tắm rửa sạch sẽ, hắn ôm cô vào lòng. Thiên Tuyết dụi đầu vào ngực hắn, cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Có lẽ… hắn cũng không đáng sợ như cô nghĩ? Hay đây chỉ là một giấc mơ đẹp, một sự sủng ái ngắn ngủi trước khi cơn bão lớn ập đến?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận