Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghen Tuông Thầm Lặng

Vào những lúc tĩnh lặng như thế này, người ta thường hay nhớ về những chuyện thú vị nào đó, có lẽ là do nhàm chán.

Rất kỳ lạ, ngay lúc này, người Tuế Hòa nhớ tới lại là Cừ Chiêu.

Từ sau hôm đi Công viên Hải Dương, đã gần nửa tháng họ chưa gặp mặt.

Nhưng tối nào Cừ Chiêu cũng gọi điện cho cô, mỹ danh là – Không nhìn thấy người thì phải nghe thấy giọng nói, đây mới là cảnh giới theo đuổi cao nhất.

Tuế Hòa nghe xong chẳng tỏ ý kiến gì. Không phải ngầm thừa nhận, mà là trước nay cô chưa từng để những lời theo đuổi của Cừ Chiêu vào lòng.

Trực giác mách bảo cô, chắc chắn Cừ Chiêu đang tính toán điều gì đó.

Đến nỗi tính toán cái gì, trước mắt cô không có sức lực đi phỏng đoán. Quá hao tổn tâm trí, sẽ rất mệt mỏi. Cô chỉ muốn làm một con cá mặn lười biếng mà thôi.

“Đinh!”

Thang máy đến nơi.

Tuế Hòa bước ra khỏi thang máy, lúc nhìn thấy Thẩm Oái đang đứng trước chiếc bàn làm việc hơi phủ bụi của mình, cô bỗng nhiên hiểu ra tại sao vừa rồi trong thang máy lại nhớ đến Cừ Chiêu.

Mọi thứ đều có nguyên do của nó.

“Cô đến tìm anh tôi sao ?” Tuế Hòa bước tới.

Thẩm Oái buông mép bàn làm việc ra, phủi phủi bàn tay vốn chẳng dính bụi, nhướng mày, giọng điệu đầy khiêu khích: “Tôi không thể đến tìm cô à?”

Tuế Hòa đẩy cô ta ra khỏi bàn làm việc của mình, thản nhiên nói: “Nếu không phải hôm nay tôi nổi hứng đến công ty, chắc chắn cô sẽ không gặp được tôi đâu.”

Thẩm Oái ghét nhất cái bộ dạng lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt của Tuế Hòa.

Khí chất diện mạo đều thuộc hàng thượng đẳng, đối xử với ai cũng hòa nhã lễ độ, dường như chẳng để bụng bất cứ chuyện gì, nhưng lại dễ dàng chiếm được trái tim của người khác.

Không chỉ trái ngược hoàn toàn với tính cách của cô ta, mà ngay cả thanh danh cũng vậy.

Thẩm Oái không điếc cũng chẳng mù, đương nhiên biết bên ngoài bàn tán về mình như thế nào.

Nhưng cho dù trong lòng biết rõ sức hấp dẫn của Tuế Hòa lớn đến đâu, cũng không ảnh hưởng đến việc cô ta chán ghét Tuế Hòa.

“Được rồi, tôi biết hôm nay cô muốn tới, nên đặc biệt đến tìm cô đấy .” Cô ta không nói tại sao mình biết Tuế Hòa muốn đến công ty.

Tuế Hòa đặt túi xách xuống, mắt nhìn cánh cửa văn phòng đang đóng chặt của Tuế Sơ, cô hỏi: “Tìm tôi có việc gì?”

“Gần đây cô có liên lạc với Cừ Chiêu không?”

Không đợi Tuế Hòa trả lời, cô ta lại tiếp tục, “Gần đây anh ấy bận lắm, lúc nào cũng không nghe điện thoại của tôi .” Mặc dù ngày thường cũng chẳng bao giờ nghe.

Tuế Hòa nghĩ mình vẫn nên giữ im lặng thì tốt hơn.

Rốt cuộc thì tối nào Cừ Chiêu cũng gọi điện cho cô, mà cô còn luôn γκéτ bỏ Cừ Chiêu gọi đến quá muộn.

“Sao cô không nói gì ?” Thẩm Oái cao giọng.

Tuế Hòa ngẫm nghĩ, nói: “Tôi chưa bao giờ chủ động liên lạc với cậu ấy.”

“Cô chưa từng liên lạc?”

Tuế Hòa gật đầu. Đúng lúc đó, điện thoại di động reo lên.

Cô cúi đầu nhìn màn hình, hai từ “Cừ Chiêu” nhảy vào mắt. Lại ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Thẩm Oái.

Nếu ánh mắt có thể phân loại thời tiết, vậy thì Thẩm Oái lúc này chính là mưa gió bão bùng, sấm chớp đùng đoàng.

Tuế Hòa giật giật khóe môi, căng da đầu nghe điện thoại.

Mà Cừ Chiêu chỉ nói hai câu cô đã vội cúp máy.

Hắn nói: “Hôm nay gọi sớm quá phải không?”

“Buổi tối có ca phẫu thuật nên bây giờ gọi luôn, đỡ quên.”

“Biết rồi, tôi cúp máy đây.”

Nói xong liền cúp máy, không cho Cừ Chiêu có cơ hội nói tiếp.

Tuế Hòa vuốt ve màn hình điện thoại tối đen… Ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn Thẩm Oái đang đen mặt: “Đã nói với cô rồi mà cô không tin, tôi thật sự chưa bao giờ chủ động gọi cho cậu ấy.”

Nghe xong lời cô giải thích, sắc mặt Thẩm Oái có vẻ không tốt lên chút nào.

Tuế Hòa nhất thời cảm thấy mệt mỏi, nghĩ hiện tại mình chẳng khác nào bạch liên hoa giả tạo, còn Thẩm Oái chính là cô nàng ngốc bạch ngọt đáng thương bị bắt nạt.

“Cô sẽ ở bên anh ấy sao ?” Thẩm Oái hạ thấp giọng hỏi.

Tuế Hòa suy nghĩ một lát, không dám chắc chắn: “Tôi không biết.”

Cô không thể vì muốn an ủi Thẩm Oái mà nói dối được.

Dù trong lòng cho rằng Cừ Chiêu tiếp cận cô là có mục đích nhưng chuyện tương lai không ai đoán trước được.

Huống chi, Cừ Chiêu có ý nghĩa đặc biệt thế nào đối với cô, Tuế Hòa rất rõ.

“Sao gần đây chăm đi làm thế ?” Tuế Sơ đẩy chồng văn kiện sang một bên.

Tuế Hòa đang mải đếm xem trên bàn làm việc của anh có bao nhiêu chiếc bút, ngay cả một ánh mắt cũng keo kiệt không cho anh, “Em chăm chỉ anh còn không hài lòng à?”

“Đương nhiên là hài lòng,” Tuế Sơ dừng một chút, “Chỉ là không phải sẽ trái với lý tưởng làm cá mặn của em rồi sao?”

“Cá mặn cũng muốn có một cuộc sống phong phú mà.”

“Thật đáng kinh ngạc, là ai thuyết phục được em thế? Lợi hại như vậy .” Nói xong còn bổ sung, “Đừng bảo là tự em nghĩ thông suốt đấy, anh không tin đâu.”

Tuế Hòa gom hết bút lại thả vào ống đựng bút, tránh né câu hỏi: “Tổng cộng có mười sáu chiếc bút.”

Sau đó chuồn thẳng ra cửa, cô vịn vào cánh cửa cười nói: “Anh tự đoán đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận