Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh kéo bộ quần áo vốn dĩ đơn giản chỉ cần kéo là rách của cô ra, mặc cho cô thế này, cũng là vì thỏa mãn anh mà thôi.

Cô vội vàng muốn che ngực lại, nhưng anh đã nắm lấy cánh tay cô kéo lên trên ghìm lại. Từ cổ đi xuống, trên ngực, xương quai xanh, đều là vết cắn mấy hôm trước anh lưu lại, ngược lại càng làm tăng thêm cảnh đẹp.

“Anh, đồ biến thái!” Cô nghiến răng, cố gắng không chửi thề.

Phó Hựu gật gật đầu, “Ừ, nói tiếp đi, tôi thích nghe, em càng nói, tôi càng muốn chơi em, sao còn không hiểu hử?”

Hắn xốc chăn lên, xoa lên vùng bụng phẳng lì mảnh khảnh của cô, nhìn chòng chọc nó với vẻ si mê, “Em nói xem nếu nơi này bị tinh dịch của tôi bắn cho phồng lên, thì sẽ xinh đẹp biết bao.”

Tên chó chết này, sao trong đầu tên đàn ông này lại có nhiều suy nghĩ bậy bạ thế kia!

Tay anh càng ngày càng đi xuống, vẻ mặt tươi cười không có ý tốt nhìn cô.

Cô muốn khép hai chân lại, nhưng lại bị đè đến gắt gao, tay cũng không có cách nào tránh thoát.

“Hô…” Cô khó chịu đến mức suýt khóc, ngẩng đầu lên để lộ ra gân xanh trên cổ, anh cụp mi xuống, buông âm đế bị bóp chặt ra, đưa ngón trỏ vào phía dưới của cô.

“Bé mèo hoang, sướng không?” Ngón tay anh thò vào cửa huyệt của cô, tiến vào từng tấc một.

“Ô… Đừng, đừng đi vào, xin anh.”

“Cũng không phải chưa từng tiến vào, bé mèo hoang, ướt rồi này.” Anh rút ngón tay ra, nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô, ngậm ngón tay vào trong miệng, liếm láp.

Cô cắn răng nức nở, giãy dụa càng lúc càng kịch liệt, thế nhưng người đàn ông trên người cô đè chặt hai chân cô, đút ngón tay vào miệng cô.

“Liếm.”

“Không…”

“Tốt hơn hết là đừng từ chối tôi, bằng không tôi sẽ có biện pháp tra tấn em.”

Cô nhận mệnh hé miệng, để anh đút vào sâu hơn.

“Dùng đầu lưỡi.” Người đàn ông nheo mắt lại, thưởng thức dáng vẻ dâm đãng của cô, “Ăn ngon không? Nước miếng của tôi cùng dâm dịch của em.”

Cô không hé răng, động tác ngón tay anh càng thêm lớn, khuấy động toàn bộ khoang miệng cô, nước miếng không kịp nuốt trào ra từ khóe miệng.

“Ông chủ!”

Bên ngoài vang lên một tiếng rống, Khương Hân sợ tới mức cắn mạnh vào ngón tay anh.

Phó Hựu không quan tâm đến cơn đau, nhanh chóng rút ra, kéo chiếc chăn ở bên cạnh tới, cấp tốc phủ lên cho cô.

Người bên ngoài đẩy cửa bước vào, còn chưa mở miệng, đã thấy sắc mặt anh đen như đít nồi liền thầm kêu không ổn.

“Cút!”

Y nhắm mắt lại, vội vàng lui ra ngoài, cách cánh cửa kêu to, “Phó phó phó quán bị cháy rồi ông chủ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận