Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chạy ba tầng lầu
Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc cho những ánh đèn đường lướt qua mặt. Cô cảm nhận được chàng trai đang tiến sát lại gần, hơi thở nóng rực phả vào vành tai.
“Chị,” Vu Hướng Tây ghé vào tai cô, giọng nói trầm thấp đầy cám dỗ, “Đến nhà tôi… được không?”
Trái tim Phó Nhàn Linh run lên. Cô lập tức rút tay ra, quay mặt đi, giọng nói kiên quyết: “Không được.”
Vu Hướng Tây im lặng, không nói thêm lời nào.
Xe dừng trước cổng tiểu khu. Trong khi Vu Hướng Tây thanh toán tiền, Phó Nhàn Linh vội vàng cầm túi xách, mở cửa xe gần như chạy trốn.
Cô bước nhanh vào sảnh, vội vã ấn nút thang máy. Cô ấn tầng ba, rồi liên tục ấn nút đóng cửa.
Ngay lúc cửa thang máy chuẩn bị khép lại, Vu Hướng Tây vừa kịp đuổi tới. Cậu đứng bên ngoài, khẽ thở dốc, nhìn cô qua khe cửa hẹp. Thấy cô liên tục ấn nút đóng, cậu mím môi, không cố vào nữa, chỉ thì thầm với cô một câu cuối cùng: “Chị ngủ ngon.”
Cửa thang máy đóng lại.
Phó Nhàn Linh dựa vào vách thang máy, đưa tay che mặt, thở hắt ra một hơi. Cô đang làm cái quái gì thế này? Vừa từ chối cậu, sao trong lòng lại thấy hụt hẫng và áy náy thế này?
Thang máy dừng ở tầng ba. Cửa từ từ mở ra.
Phó Nhàn Linh sững sờ.
Vu Hướng Tây đang đứng ngay trước cửa thang máy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu đã chạy thang bộ ba tầng lầu, chỉ trong vài giây ngắn ngủi thang máy đi lên, cậu đã chạy vượt qua nó.
Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, thấm ướt cả áo phông, nhưng đôi mắt cậu chỉ tập trung nhìn cô, sáng rực lên.
“Chị.” Cậu thở hổn hển, đưa cành hoa hồng đỏ mà cô để quên trên xe cho cô. Giọng nói mang theo hơi thở gấp gáp: “Hoa của chị.”
Giây phút đó, trái tim Phó Nhàn Linh như bị một lực mạnh mẽ bắn trúng. Mọi rào cản, mọi tội lỗi, mọi lý trí đều vỡ tan tành.
Cô bước ra khỏi thang máy, đi thẳng đến trước mặt cậu.
“Vu Hướng Tây.” Cô gọi tên cậu, giọng nói run rẩy vì xúc động.
Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, nói rành rọt từng chữ:
“Đến nhà cậu đi.”
10 giờ 27 phút đêm.
Phó Nhàn Linh theo cậu đi xuống tầng hai. Cậu mở cửa, và ngay khi cô vừa bước vào, cánh cửa đóng sầm lại. Cậu kéo cô vào lòng, nụ hôn nóng bỏng như núi lửa phun trào lập tức rơi xuống môi cô.
Cơ thể cô run rẩy vì lo lắng và kích thích. Những ngón tay thon dài của cậu luồn vào trong áo cô, cách một lớp áo lót mỏng, xoa nắn bộ ngực đầy đặn của cô.
Phó Nhàn Linh bị hôn đến ngạt thở. Nụ hôn này không giống nụ hôn vụng trộm trong rạp chiếu phim, nó mang đầy tính chiếm hữu và khao khát không thể che giấu. Cô đưa tay bám vào lồng ngực rắn chắc của cậu, cố gắng đứng vững.
Vu Hướng Tây ngậm lấy môi cô triền miên, mút mát, giọng nói khàn đặc vì dục vọng: “Chị…”
Phó Nhàn Linh nghe thấy tiếng gọi đó, toàn thân như có điện giật. Cô vòng tay ôm lấy cổ cậu, ép sát cơ thể mình vào người Vu Hướng Tây, đáp lại nụ hôn của cậu một cách cuồng nhiệt.
Cậu nhanh chóng cởi bỏ áo lót của cô, năm ngón tay ôm trọn bầu ngực trắng nõn, vân vê đầu vú. Phó Nhàn Linh cắn môi rên rỉ, nơi giữa hai chân đã ướt đẫm, cả cơ thể mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào người Vu Hướng Tây để đứng.
Cậu cởi áo cô ra, cúi đầu hôn lên bầu ngực căng tròn.
Phó Nhàn Linh xấu hổ, một tay che ngực, tay kia đẩy đầu cậu ra: “Không được… Tôi vẫn chưa tắm.”
“Người chị thơm lắm.” Vu Hướng Tây không nghe, vẫn cúi đầu liếm mút đầu ti đang run rẩy của cô. Đầu lưỡi cậu xoay tròn một vòng quanh quầng vú, Phó Nhàn Linh bị liếm mút đến da đầu tê dại, hai tay túm lấy tóc cậu, cắn môi rên rỉ nhẹ nhàng.
Cuối cùng, khi cậu há miệng ngậm trọn núm vú của cô, lưng Phó Nhàn Linh rùng mình dữ dội. Cô ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, một tay bịt miệng, tay kia vì khoái cảm mà vô thức túm chặt tóc Vu Hướng Tây.
Khoang miệng ấm áp bao trọn lấy đầu ti, cậu dùng răng khẽ cọ, đầu lưỡi không ngừng liếm láp rồi mút mạnh, phát ra những tiếng “chụt chụt” đầy dâm mỹ.
Tiếng mút vú của Vu Hướng Tây khiến cô càng thêm kích thích, bên dưới dâm thủy chảy ra càng nhiều.
Phó Nhàn Linh kẹp chặt hai chân, khó chịu rên rỉ: “Vu Hướng Tây…”
Cậu lại đổi sang mút bầu vú bên kia, dùng hai tay nắm lấy hai bầu ngực đầy đặn, bóp chúng vào nhau rồi cúi đầu liếm cắn cả hai đầu ti. Phó Nhàn Linh bị cậu làm cho mềm nhũn, không kìm được mà rên lên: “A… ưmmm… a…”
Vu Hướng Tây hôn ướt át cả bầu ngực cô, rồi lại hôn lên môi cô, dùng hai tay đỡ mông cô bế lên, đi thẳng vào phòng tắm.
Cậu bật đèn, ấn cô lên bức tường gạch men sứ lạnh lẽo, đầu lưỡi thô bạo quét qua khoang miệng cô. Phó Nhàn Linh bị hôn đến thoải mái, thỉnh thoảng phát ra tiếng hừ hừ trong mũi.
Vu Hướng Tây xả nước ấm, điều chỉnh nhiệt độ, sau đó cởi nốt quần áo của cô ra, cầm vòi hoa sen từ từ rửa sạch cơ thể cô.
“Chị có lạnh không?” Cậu cởi chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi của mình ra, áp lồng ngực nóng rực vào sau lưng cô, bóp sữa tắm bôi lên ngực cô.
“Không… không lạnh.”
Cô bị cảm giác trơn trượt đầy sắc tình kích thích làm da đầu tê dại. Cô quay người lại, đối mặt với cậu, hai bầu ngực sữa trắng nõn cọ xát vào lồng ngực săn chắc của cậu.
Thấy Vu Hướng Tây nhìn chằm chằm vào ngực mình với ánh mắt nóng rực, cô xấu hổ lấy tay che lại, nhưng lại bị cậu nắm lấy tay.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận