Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba năm nay Hạ Sương sống ở nước ngoài, cô ấy không ở đây, người nhà họ Hạ lập tức trút hết oán khí trong lòng lên người An Phù.

Đối với An Phù mà nói, mỗi lần đến nhà tổ đều là một loại tra tấn, cô không chỉ phải chịu đựng bà ngoại làm khó dễ, chịu đựng sự trào phúng của các dì các cậu, còn phải chịu đựng sự giễu cợt của các anh em họ… Đêm nay cũng không ngoại lệ.

Trong vườn hoa biệt thự nhà họ Hạ, hai người con gái cùng một thiếu niên đang vây quanh nhục mạ một người con gái váy trắng, một hồi nói cô không biết xấu hổ, giống hệt An Học Dân bám chặt ở bên người Hạ Sương không chịu rời đi, một hồi lại mắng cô vướng víu, An Học Dân đã chết rồi còn muốn tiếp tục liên lụy Hạ Sương.

Cách đó không xa, hai người nam nữ trưởng thành đứng cùng một chỗ, nghe bọn nhỏ nói rõ ràng, nhưng hoàn toàn không có ý định ngăn cản, trong mắt thậm chí còn có sự kiêu ngạo, khinh thị chán ghét.

An Phù trầm mặc nghe những lời khó nghe kia, ánh mắt bất tri bất giác đỏ lên.

Không muốn nghe tiếp, cô xoay người chuẩn bị rời đi, không ngờ, thiếu niên bên cạnh đột nhiên vươn một chân ra làm cô vấp ngã trên mặt đất, thấy cô ngã sấp xuống, hai cô gái khác cũng nở nụ cười.

An Phù quỳ rạp trên mặt đất, lòng bàn tay truyền đến từng cơn đau đớn, cô bất ngờ không kịp đề phòng, từng giọt nước mắt như chuỗi châu bị đứt rơi xuống, đang thương tâm, đột nhiên, tất cả tiếng cười nhạo chung quanh đều biến mất không thấy, thay vào đó là một trận tiếng bước chân dồn dập.

Hai người trưởng thành ban nãy còn đang đứng từ xa xem kịch chẳng biết lúc nào chạy tới, còn chưa kịp nói chuyện, trong không khí vang lên một giọng nói lạnh lùng của người phụ nữ.

“Thì ra, lúc tôi không ở nhà, hai người đã đối xử với An Phù như vậy.”

An Phù đỏ mắt ngẩng đầu, trong nước mắt mông lung nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng không thể quen thuộc hơn, trong nháy mắt, tủi thân vì bị bắt nạt suốt ba năm toàn bộ trào ra từ đáy lòng. Đại thiếu gia Hạ Đông cùng tam tiểu thư Hạ Băng không nghĩ tới Hạ Sương đột nhiên xuất hiện, sợ tới mức tức giận cũng không dám thở, về phần ba đứa nhỏ khác, cũng đều cúi đầu không dám nói chuyện.

Trong phòng khách, mẹ Hạ và tứ tiểu thư Hạ Tuyết nghe được động tĩnh cũng đều đi ra. v Hạ Sương ôm lấy con gái trên mặt đất, cũng không liếc mắt nhìn mẹ mình một cái, lập tức trực tiếp dẫn người vào phòng của mình.

Suốt dọc đường, An Phù nhỏ giọng nức nở, mãi cho đến khi ngồi ở trên giường của mẹ, cảm xúc mới dần dần bình phục.

Lòng bàn tay của cô có chút đỏ, có tơ máu nhàn nhạt chảy ra, Hạ Sương lấy hòm thuốc ra, dịu dàng băng bó vết thương cho cô, sau đó dặn dò cô ở trong phòng nghỉ ngơi, lập tức một mình đi đến phòng khách.

An Phù ngồi ở trên giường, trong lòng thấp thỏm bất an, đợi mười phút vẫn không thấy mẹ trở về, cô lặng lẽ xuống giường mở cửa phòng, từ khe cửa len lén nhìn ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận