Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả nhiên, cổ chờ mong kia liền biến mất, đáy mắt cũng chỉ dư lại một mảnh u ám, cô còn ngây ngốc cho rằng nếu có thể đủ tư cách tốt nghiệp.

Dáng vẻ đơn thuần kia làm hứng thú đàn ông bốc cháy lên vài phần. Nhẹ nhàng đè thấp mí mắt, làm ngũ quan vốn dĩ đã rất có công kích tính, tỏa ra sự lãnh cảm cùng phong lưu đa tình.

“Cơm sẽ được đặt ở ký túc xá, hẳn là biết ăn cơm thế nào, không cần tôi nhiều lời.”

“Vâng.”

Chờsau khi hắn rời đi, Rina chống mặt bàn, dùng chân nhức mỏi muốn đứng dậy, bị một cổ trọng lực va chạm đến chân cong, đầu gối hung hăng quỳ xuống.

Cô thống khổ nhíu mày, ngẩng đầu, liền nhìn thấy thiếu niên phía sau đang nhìn cô với ý cười bệnh hoạn, trên làn da trắng bệch mơ hồ có thể thấy dấu năm ngón sưng lên, như là bị ai tát.

“Chị mềm mại, tôi nhìn chị huấn luyện, dương vật cũng cứng lên rồi, có thể liếm giúp tôi một chút hay không?”

Cô cũng không cự tuyệt, chỉ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Tôi có thể ăn cơm trước không?”

Thật sự rất đói, quả đào kia , căn bản chỉ đỡ đói được một chút.

“A ~~”

Thiếu niên kéo dài âm đuôi , không kiên nhẫn ngửa đầu khẽ liếc nhìn cô.

Rina nhấp môi, lại nghe hắn cười hì hì: “Vậy được rồi!”

“Cảm ơn.”

Rõ ràng là người phải phục tùng mệnh lệnh, còn phải cảm ơn, thật là kỳ quái nga, sinh ra đã yếu đuối như vậy sao?

Chậu cơm bên cạnh bồn cầu Ký túc xá, đã có người tới thêm cơm, chỉ là cơm cùng mấy cọng nước luộc rau xanh cà chua rất đơn giản, nhưng mấy thứ này lại có thể đỡ đói.

Cô quỳ gối bên cạnh chậu cơm, hai bàn tay chắp lại mặc niệm xong , mới nằm sấp xuống đi gặm đồ ăn bên trong.

Thiếu niên ngồi ở trên giường ghét bỏ đánh giá căn phòng mười mét vuông này, nhìn nhìn cô vì ăn cơm mà đem đầu tóc rũ xuống , dáng vẻ lười biếng , tản mạn mà đưa ra mệnh lệnh cho cô.

“Ăn nhiều một chút nga chị ~”

Nga, hắn đã quên, chỉ có như vậy, muốn ăn nhiều cũng không có đâu.

Cô ăn thật chậm ,nhai kỹ nuốt chậm, không sai biệt lắm thì gần hai mươi phút, mới đem kia một chậu cơm kia giải quyết xong, hắn đã sớm không kiên nhẫn nổi mà nằm nghiêng ở trên giường.

Rina liếm sạch sẽ chậu cơm, đứng dậy vỗ tay mặc niệm, lần này hắn nghe rõ.

“Cảm ơn vì bữa ăn.”

Hắn vui cười: “Chị, là người Nhật Bản sao ? Nói cũng phải, tên cũng rất giống.”

Rina nghe vậy còn không có dò hỏi hắn, vì sao lại biết tên của mình, nhìn thấy hắn đột nhiên xuống giường vọt về phía kình.

Thân thể theo bản năng lui về phía sau tránh né, trên vai truyền đến đau đơn, thiếu niên bóp chặt cổ cô . Nhìn tứ chi hắn như vô lực mềm mại, nhưng lại tương đối có lực, đem cô dùng sức ấn ở trên bồn cầu sau người , há mồm cắn trên vai cô ra một miệng máu, dùng sức gặm cắn máu tươi mỹ vị .

“Ngạch…”

Rina bị bóp chặt cổ không thể hô hấp, khuôn mặt trắng như sứ dần dần hiện đỏ lên lên , đôi mắt thâm lộc run rẩy tràn ra nước mắt, tay đang ấn ở trên vaicô đang cầm một cái dao nhỉ dài bằng ngón cái .

“Không, không thể!”

Hàm răng hắn đang dùng sức quay cuồng mà cắn lên huyết nhục ở trên vai đã bị cắt ra , nhớ tới trên tờ thông tinh có ghi hắn ăn dị thực , thì ra là thích uống máu.

Thánh âm nghẹn ngào giãy giụa khơi mào bạo ngược trong hắn, kêu đến mức làm hắn vô cùng hưng phấn! Ánh mắt cá chết ảm đạm không ánh sáng, đột nhiên dâng lên hung ác muốn bừa bãi tàn sát , nghe thanh sắc cô mang theo nghẹn ngào, gọi ra tên của hắn.

“Hi Dư.”

“Không thể, không thể uống máu người…… A.”

Hàm răng cắn lên làn da dần dần buông lỏng, trên làn da tái nhợt xuất hiện vài tia hồng nhuận .

Lần đầu tiên có người, dùng ngữ khí run rẩy ôn nhu như vậy , kêu tên của hắn. Mà tên của hắn, hình như đã ba năm không ai gọi qua.

Sau cổ áo đột nhiên bị người túm chặt, toàn bộ thân thể treo trên không, một trận hoa đầu choáng váng đánh úp lại, bị té lăn trên đất, hô hấp từ cổ bị ngăn chặn, tiếp theo một đấm liền đánh tới trên mặt hắn.

Hắn nhìn người trước mặt đang toát ra tia tàn bạo một quyền lại một quyền ở trên mặt hắn dùng sức đánh!

“Gia đã nói qua ! Lại có lần sau, gia trực tiếp chém cậu!”

Nắm tay rơi xuống mang theo ngoan độc, một quyền lại một quyền mang theo bạo lực muốn đem người đánh chết.

Nghe thanh âm thịt cùng thịt va chạm với nhau, dao nhỏ trong tay hắn đã rơi xuống rất xa, Rina run sợ bò lên trước bắt lấy cánh tay Hòa Uyên.

“4301, đừng, đừng đánh, sẽ đem người đánh chết.”

Hắn quay đầu nhìn, đáy mắt hung hoành: “Thế nào? Cắn em mà em còn tại đây ngụy tạo dáng vẻ bạch liên hoa cầu tình cho hắn ! Gia hiện tại lại thành ác nhân, không nên cứu em?”

“Không phải! Cảm ơn anh đã cứu tôi, nhưng đánh chết người là không đúng, đánh hai cái thì tốt rồi, đừng đánh nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận