Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Chu đáng thương thấp giọng khóc lóc, bàn tay vẫn phải nâng hai vυ” lên lau dâʍ ɖị©ɧ trên bàn đi.
Louis đỡ lấy cái eo lúc lắc của Tạ Chu từ phía sau, cây gậy sắt tím đen cương cứng cực nóng cố sức chen vào trong khe huyệt đã sưng đỏ không chịu nổi, quả nhiên nghe thấy tiếng khóc khe khẽ đáng thương của Tạ Chu. Cái huyệt bị tát sưng đỏ vừa ướt vừa nóng, miệng huyệt cũng bởi vì sưng phồng lên nên đã co rút lại cực kỳ chặt, thịt huyệt siết ở trên thịt trụ bừng bừng, sướиɠ đến mức khiến Louis khe thở dốc. Bàn tay hắn phủ lên bầu vυ” mềm mại, mạnh mẽ xoa bóp, giống như phải dùng sức bóp nát nó vậy. Tạ Chu bị tìиɧ ɖu͙© quấn lấy, kɧoáı ©ảʍ che phủ đau đớn trên cơ thể, nũng nịu rêи ɾỉ.
Tay Louis túm bầu thịt trắng như tuyết kia để chống đỡ, phía sau cᏂị©Ꮒ âʍ ɦộ thật mạnh, con chim lớn thô dài không ngừng quện giã huyệt thịt đầm đìa nước, thịt môi ở miệng huyệt bị đè ép đến quá chặt khít, cọ xát khiến cho thịt trụ nóng lên. Louis không nói lời nào, mãnh liệt va chạm với đường đi yếu ớt, cơ thể mềm mại của Tạ Chu gần như phải bị đâm đến tan nát, đồng tử tan rã, chỉ biết phát ra tiếng kêu dâʍ đãиɠ.
Vυ” bị bóm quá đau đớn nhưng lại mang đến cảm giác sung sướиɠ khác thường, louis gầm nhẹ phá mở cửa tử ©υиɠ chặt khít, qυყ đầυ cực lớn chen vào trong tử ©υиɠ sảng khoái phát tiết, sau khi bắn xong luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng lại còn muốn tiếp tục tưới nướ© ŧıểυ tanh tưởi vào trong tử ©υиɠ.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng liên tục cọ rửa vách trong của tử ©υиɠ mẫn cảm, trong bụng rót đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, bụng dưới của Tạ Chu phồng to lên giống như đã mang thai vậy. Louis rút dươиɠ ѵậŧ ra nhằm vào huyệt thịt đã bị cᏂị©Ꮒ đến mềm lạn nát nhừ của Tạ Chu, tiểu mạnh ra, nướ© ŧıểυ có mùi tanh chảy khắp bụng, đùi và miệng huyệt của Tạ Chu.
Tiểu thiếu gia xinh xắn giờ phút này giống như một nô ɭệ tìиɧ ɖu͙© hèn mọn bị người ta tùy ý đối xử, khắp người dày đặc dấu ấn tìиɧ ɖu͙©, miệng huyệt toác hoác chảy ra hỗn hợp chất lỏng, người giống như một da^ʍ nô không biết liêm sỉ, giạng chân cầu hoan.
Tạ Chu nghiêng đầu, lấy tay che mắt, lặng lẽ khụt khịt. Louis thuận tay nhét hai cái trứng rung còn đang chấn động vào trong, sau khi nhé vào rồi còn vỗ vỗ mạnh lên thịt huyệt sưng đỏ, nói: “Ngậm cho kỹ tϊиɧ ɖϊ©h͙, thích bị cᏂị©Ꮒ thì cứ lấy tϊиɧ ɖϊ©h͙ và nướ© ŧıểυ nhồi đầy tử ©υиɠ của cậu, mỗi ngày đều cᏂị©Ꮒ nát da^ʍ huyệt của cậu, được không, Tạ Chu?”
Louis phát tiết xong rồi, giọng nói lại quay về âm điệu lười nhác của trước kia. Tạ Chu bị hành hạ đến quá sợ hãi, cố sức bò dậy dựa vào bên chân Louis, nức nở xin tha: “Xin lỗi, Louis, tôi sai rồi, tôi sẽ không bao giờ chạy lung tung nữa, cầu xin anh, tha thứ cho tôi đi.”
Louis híp mắt đánh giá dấu tay và dấu bàn tay khiến người ta sợ hãi trên khắp làn da trắng như tuyết của Tạ Chu, lại thấy cậu nhóc này khóc đến thở hổn hển, chỗ bắp đùi đã bị chà đạp đến nát bét, trong lòng nghĩ đã cảnh cáo được đúng nơi rồi, trên mặt lại không hiện biểu cảm ôn hòa, vẫn giữ nguyên thần sắc lãnh đạm.
Tạ Chu thấy Louis vẫn không buồn phản ứng thì hoảng sợ, vịn đầu gối Louis chống cơ thể mềm nhũn của mình để đứng lên, nịnh nọt mà cọ cọ vào cổ Louis, vụng về duỗi đầu lưới ra thăm dò đến môi Louis, học theo dáng vẻ tán tỉnh lúc trước của hắn để quấn lấy đầu lưỡi hắn, ngây ngô hôn môi.
Louis bị dáng vẻ như một con cún này của Tạ Chu lấy lòng, lười lại so đo với cái tên ngu xuẩn thích gây sự này, duỗi tay đè đầu Tạ Chu lại, vươn đầu lưỡi ra triền miên gia tăng cái hôn này.
Tạ Chu bị hôn đến không thở nổi, cánh tay quàng qua cổ Louis, mái tóc mềm mại dụi dụi ngực Louis. Bỏ trốn thất bại lần thứ hai đã hoàn toàn thủ tiêu hết chút ý tưởng vốn chẳng còn thừa lại bao nhiêu trong đầu Tạ Chu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận