Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bằng Chứng Bị Hủy Diệt
Bình minh xuyên qua khe cửa, chiếu vào căn phòng hỗn loạn.
Lâm Dịch Phong tỉnh dậy trước. Hắn cảm thấy sảng khoái chưa từng có. Tối qua, hắn đã hoàn toàn chiếm hữu cô gái mà hắn thầm để ý. Hắn quay sang nhìn Bùi Yên vẫn đang thiếp đi bên cạnh.
Khuôn mặt cô đẫm nước mắt ngay cả trong lúc ngủ, hàng mi run rẩy. Thân thể trần trụi chi chít những dấu vết mà hắn để lại: dấu hôn, vết cắn, vết bầm tím. Đặc biệt là nơi giữa hai chân, sưng đỏ và lầy lội một cách đáng thương. Tấm ga giường trắng tinh đã sớm bị vấy bẩn bởi máu và tinh dịch – chiến tích của hắn.
Hối hận? Lâm Dịch Phong nhếch môi cười lạnh. Từ này không có trong từ điển của hắn. Hắn muốn, và hắn đã có được. Đơn giản vậy thôi.
Hắn ung dung bước xuống giường, đi vào phòng tắm. Khi hắn quay ra, Bùi Yên cũng vừa cử động tỉnh lại.
Cơn đau xé rách từ hạ thân truyền đến khiến cô nhăn mặt. Khi cô mở mắt ra, nhìn thấy cảnh tượng xa lạ và thân thể đau đớn của mình, ký ức kinh hoàng đêm qua ập về.
“A…” Cô nhìn thấy những dấu vết xanh tím trên tay, trên ngực mình. Cô run rẩy kéo tấm chăn che lấy thân thể, rồi nhìn về phía người đàn ông đang thản nhiên mặc áo choàng tắm, tay cầm ly nước.
“Anh…” Giọng cô khàn đặc. “Tối qua… anh…”
“Anh đã làm em.” Lâm Dịch Phong trả lời thẳng thừng, không một chút né tránh. Hắn điềm nhiên uống một ngụm nước.
Bùi Yên cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Hắn thừa nhận. Hắn thừa nhận một cách thản nhiên như vậy.
“Anh là đồ cầm thú!” Nước mắt cô lại trào ra. “Tôi sẽ báo cảnh sát! Tôi sẽ tố cáo anh! Anh đã cưỡng hiếp tôi!”
Lâm Dịch Phong bật cười, tiếng cười của hắn khiến Bùi Yên rùng mình. Hắn đặt ly nước xuống, chậm rãi đi về phía giường. Hắn ngồi xuống mép giường, cúi xuống nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Báo cảnh sát? Được thôi, em cứ thử đi.” Hắn nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Nhưng em định lấy bằng chứng gì để tố cáo anh đây, Bùi Yên?”
Bùi Yên sững sờ.
Hắn cười, nụ cười đó tàn nhẫn và quyết đoán. “Em định nói anh bỏ thuốc em à? Anh có thể nói là em tự nguyện uống. Camera ở tiệc rượu? Ồ, thật không may, camera ở hành lang đó đã bị hỏng từ hôm qua rồi.”
“Tinh dịch… trong người tôi…” Bùi Yên lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch.
“Tinh dịch?” Lâm Dịch Phong vươn tay, nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. “Anh đã tắm rửa sạch sẽ cho em trong lúc em ngất đi rồi. Rất sạch. Sạch đến mức không còn một giọt nào. Còn ga giường?” Hắn hất mặt về phía tấm ga dính bẩn. “Chỉ cần anh gọi một cuộc điện thoại, nó sẽ biến mất vĩnh viễn.”
Hy vọng cuối cùng của Bùi Yên vụt tắt. Cô nhìn hắn, trong mắt chỉ còn lại sự tuyệt vọng và căm hận. Hắn đã tính toán mọi thứ. Hắn đã hủy diệt mọi bằng chứng.
“Tại sao… tại sao anh lại làm vậy với tôi?” Cô nức nở.
“Tại sao?” Hắn ghé sát vào tai cô, thì thầm. “Vì anh muốn em. Từ rất lâu rồi. Anh ghét phải nhìn thấy em cười nói với thằng khác. Anh ghét cái cách em nhìn Vệ Diễn.”
Nghe đến tên Vệ Diễn, Bùi Yên run lên.
“Đúng vậy,” Lâm Dịch Phong cười. “Vệ Diễn. Bạn thân của anh. Và là bạn trai của em. À, phải nói là cựu bạn trai mới đúng.”
“Anh có ý gì?”
Lâm Dịch Phong đứng dậy, chỉnh lại áo choàng tắm. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt của một vị vua ban phát mệnh lệnh.
“Chia tay với nó đi.”
“Không… tôi sẽ không…”
“Em sẽ.” Giọng hắn đanh lại, không cho phép sự phản kháng. “Em không có lựa chọn nào khác, Bùi Yên. Tối qua chỉ là bắt đầu thôi. Nếu em không ngoan ngoãn nghe lời, anh không đảm bảo những chuyện như tối qua sẽ không xảy ra lần nữa, lần nữa, và lần nữa. Đến khi nào em hoàn toàn thuộc về anh thì thôi.”
Hắn nhìn cô gái đang sụp đổ trên giường, trong mắt không một tia thương xót.
“Anh cho em một ngày để xử lý. Chia tay Vệ Diễn, sau đó dọn đến ở với anh. Em là của anh. Đừng bắt anh phải dùng đến biện pháp mạnh hơn.”
Nói rồi, hắn quay người rời khỏi phòng, để lại Bùi Yên một mình đối mặt với hiện thực tàn khốc và nhục nhã.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận