Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rung động Điệp Sơn

Nhạc Dư muốn ở nhà cả ngày. Mà ở nhà thì có thể làm gì, không cần nói cũng biết. Lạ thay, Hoắc Tuân lại buông lời từ chối thẳng thừng: “Em vẫn còn đang ốm dở đấy, không nên vận động mạnh làm gì.”

Lại còn giả bộ đứng đắn nữa chứ. Nhạc Dư bĩu môi đầy thất vọng: “Vậy thì mình ra ngoài chơi đi, coi như hẹn hò luôn. Lâu lắm rồi chúng ta chưa thực sự hẹn hò tử tế đấy.”

Cô chẳng hề nói quá chút nào. Bởi vì thời gian bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, nên về cơ bản, chỉ cần cô và Hoắc Tuân có cơ hội ở bên nhau, họ sẽ dành đến tám mươi phần trăm thời gian để làm tình, hai mươi phần trăm còn lại thì để ăn uống. Còn những hoạt động hẹn hò bình thường của các cặp đôi khác như đi dạo phố, xem phim, vui chơi giải trí… chỉ có Nhạc Dư và Hoắc Tuân của ba năm về trước mới có đủ thời gian và tâm trí để làm.

Hoắc Tuân đồng ý ngay. Anh vỗ nhẹ vào mông Nhạc Dư một cái, ý bảo cô đứng dậy. Kết quả, cô vẫn ngồi ì ra đó, còn nũng nịu mè nheo: “Em đang ốm mà, anh bế em đi thay quần áo đi.”

“Lại còn mang thù dai nữa chứ.” Sợ cô cứ tiếp tục uốn éo trên người mình thì bản thân sẽ không kiềm chế nổi mà phản ứng mất, Hoắc Tuân dứt khoát bế ngang cô vào phòng ngủ để thay đồ. Sau khi giúp cô ăn mặc xong xuôi, quai hàm đã căng cứng từ nãy đến giờ của anh mới khẽ thả lỏng, vừa tê vừa xót.

Anh cảm thấy thật bất đắc dĩ. Nhạc Dư quả thực biết cách trừng phạt anh. Nhưng thật oan uổng quá đi! Rõ ràng anh từ chối là vì muốn tốt cho sức khỏe của cô, tại sao cô còn phải giày vò anh một trận như vậy thì mới chịu bỏ qua chứ?

Lòng dạ phụ nữ đúng là như kim dưới đáy biển mà. Nhưng, Hoắc Tuân không thể không thừa nhận, anh lại cam tâm tình nguyện lặn xuống đáy biển mò kim.

Điệp Sơn

Tháng mười vào thu, gió heo may se se lạnh, ánh nắng vàng dịu nhẹ trải dài. Nhạc Dư muốn đến Điệp Sơn ngắm lá phong đỏ. Nơi này hơi xa một chút, phải lái xe mất khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ. Khi cô còn đang lưỡng lự, Hoắc Tuân đã giúp cô quyết định: “Nếu muốn đi thì cứ đi thôi. Mấy khi chúng ta rảnh rang được như thế này đâu.”

Lúc hai người đến được Điệp Sơn cũng là giữa trưa, thời điểm nắng nóng nhất trong ngày. Nhưng nhờ có gió thổi mát rượi nên cũng không quá khó chịu. Sau khi mua vé vào cổng, Nhạc Dư và Hoắc Tuân đi theo dòng người một đoạn đường. Phát hiện người đông đúc ồn ào quá, thực sự không có được bầu không khí ngắm cảnh lãng mạn, họ bèn rẽ vào một lối đi nhỏ khác vắng vẻ hơn.

May mắn thay, con đường nhỏ vừa chọn không có lấy một bóng người. Ở Điệp Sơn, rừng phong đỏ rực cả một góc trời. Dù ít người qua lại nhưng chẳng hề mang vẻ hoang vu tiêu điều, ngược lại, nơi đâu cũng là cảnh đẹp nao lòng.

Trước mắt là một khung cảnh rực rỡ sắc màu. Làn gió khô ráo mát mẻ luồn qua mái tóc dài của Nhạc Dư. Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Cô vỗ nhẹ lên bàn tay đang ôm eo mình của Hoắc Tuân: “Chúng ta đã từng đến Điệp Sơn một lần rồi đấy, anh còn nhớ không?”

Hoắc Tuân gật đầu: “Đương nhiên là nhớ rồi. Đó cũng là lúc em bắt đầu thích anh.”

Nhạc Dư trừng mắt lườm anh: “Sao anh có thể tự luyến đến mức ấy nhỉ? Rõ ràng là anh mặt dày bám theo em đến đây mà?”

Hoắc Tuân không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý. Nhạc Dư nhìn nụ cười ấy mà ngẩn người. Ngoài miệng thì nói cứng nhưng trong lòng lại âm thầm thỏa hiệp. Hoắc Tuân nói không sai, cô quả thực đã rung động vì anh chính vào lần đó.

Hồi còn là sinh viên, Nhạc Dư học khoa Ngữ văn. Sau nửa học kỳ đầu của năm ba, vài người bạn trong lớp rủ nhau đi Điệp Sơn hai ngày một đêm để sưu tầm các bài hát dân ca. Có người hỏi Nhạc Dư có muốn tham gia không, cô đồng ý ngay mà chẳng cần suy nghĩ nhiều.

Nhạc Dư vốn là một kẻ lười biếng. Việc cô sảng khoái chấp nhận lời mời leo núi này cũng là có nguyên do cả. Khi ấy, Hoắc Tuân đã theo đuổi cô được nửa năm trời. Cô bị anh quấy rầy đến phiền lòng, bèn dứt khoát mượn cơ hội này để trốn đi hai ngày cho khuất mắt. Cô sắp xếp qua loa vài vật dụng hàng ngày rồi cùng cả đoàn khởi hành đến Điệp Sơn.

Kết quả, vào buổi tối lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Vì thức ăn trong khách sạn không được ngon cho lắm, cả đoàn quyết định kéo nhau xuống chân núi tìm quán đồ nướng để giải quyết bữa tối. Tuy Nhạc Dư có một tình yêu mãnh liệt với đồ nướng, nhưng lại không sở hữu một cái dạ dày đủ khỏe để tiêu hóa chúng. Vừa ăn được vài xiên thịt, căn bệnh đau dạ dày kinh niên liền kéo đến. Cơn đau quặn thắt như thể có người đang dùng kìm véo vào bụng cô cả trăm lần.

Khi thực sự không chịu nổi nữa, Nhạc Dư đành nói muốn về khách sạn nghỉ ngơi trước. Có người định đưa cô về, nhưng vì không muốn làm ảnh hưởng đến niềm vui của mọi người, cô mạnh miệng từ chối: “Mình biết đường về mà. Trên đường đèn đuốc sáng trưng, không cần phải lo cho mình đâu.”

Đa số thành viên trong chuyến đi này là nữ sinh. Phan Bối lại không có ở đây. Thấy Nhạc Dư nói có thể tự về được, bảy tám cô gái khác liền kéo hai bạn nam đang định đứng dậy xuống, chẳng hề khách sáo giữ cô lại thêm nữa.

Trên đường về khách sạn một mình, Nhạc Dư mới thấy hối hận. Tuy ven đường có đèn chiếu sáng, nhưng xung quanh lại vắng tanh không một bóng người. Đi đêm một mình vừa cô đơn lại vừa đáng sợ. Nhiệt độ trên núi về đêm khác hẳn ban ngày. Những cơn gió nhẹ nhàng, ấm áp ban ngày giờ đây trở nên dữ dội và buốt giá. Gió thổi phần phật khiến Nhạc Dư run lên cầm cập. Cộng thêm cơn đau dạ dày đang hành hạ, cô còn tưởng mình sắp chết cóng giữa đường mất.

Đúng lúc này, Nhạc Dư loáng thoáng nghe thấy tiếng ai đó đang nói chuyện điện thoại gần đó. Cô theo phản xạ định lên tiếng gọi người, nhưng khi sắp hô thành tiếng thì lý trí lập tức kéo cô lại, cô im bặt. Người kia là một người đàn ông xa lạ. Trong hoàn cảnh đêm hôm khuya khoắt thế này, dường như không mấy an toàn.

Khi Nhạc Dư đang tiến thoái lưỡng nan, một cơn đau quặn thắt dữ dội lại ập đến thật không đúng lúc. Cô đau đến mức phải ôm bụng ngồi thụp xuống đất, gắng sức chịu đựng. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả trán.

Không biết bao lâu sau, Nhạc Dư bắt đầu cảm thấy choáng váng. Chân cô mềm nhũn, mắt hoa lên, chỉ còn thấy những đốm sáng lập lòe. Ánh sao mờ ảo soi sáng mặt đất cũng đồng thời khắc họa rõ nét bóng người cao lớn đang đứng trước mặt cô.

“Tôi tìm thấy cô ấy rồi.” Giọng nói này sao mà quen thuộc quá.

Nhạc Dư nhăn mặt ngẩng đầu lên. Suýt chút nữa thì không nhìn rõ được khuôn mặt của người đối diện. Nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua chiếc cằm với đường cong hoàn hảo ấy, cô lập tức nhận ra người đến là ai. Nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.

“Hoắc Tuân…”

Đêm hôm ấy, vào khoảnh khắc được Hoắc Tuân bế ngang vào lòng, giữa cơn đau và sự ấm áp bất ngờ, Nhạc Dư đã nghĩ – Lá phong mùa thu thật là đẹp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận