Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm..” Tương Linh thiếp trên người anh, trong nháy mắt, cô rất muốn dương v*t kia tiến vào bên trong thân thể này, thô thô, nóng nóng, lại vô cùng lớn.

Lâm Thanh Khải nói: “Thích ngón tay hay là?”

Tương Linh gian nan suy xét: “Đều thích. ”

Mắt Lâm Thanh Khải nặng nề, ngón tay thử thăm dò vào bên trong một ít: “Nếu đau thì nói với tôi.”

Tương Linh vẫn cánh tay a như cũ, không thể nói rõ là chống cự hay là khát vọng.

Ngón tay tìm kiếm vào sâu, huyệt thịt cô thật sự sít sao, trơn mềm ngậm chặt ngón tay anh.Trên trán Lâm Thanh Khải có giọt mồ hôi.

côn th*t cứng rắn phát đau, ngón tay dùng sức thao đến thủy xuất ra.

Động tác của anh có chút mạnh, lòng ngón tay thô ráp chà xát tại một điểm, Tương Linh “a” một tiếng.

“Đau?” Lâm Thanh Khải dừng lại.

“khồn…” CÔ thở nhẹ rên rỉ: “Rất sướng…”

Giống như toàn bộ chỗ ngứa đều hội tụ lại một chỗ, anh vừa chạm vào, cô lập tức lụi xơ.

trobgf mắt Lâm Thanh Khải hơi híp, hiểu được.

Anh liền dùng ngón tay chà sát tại một chỗ: “Dễ như vậy sao.”

Tương Linh nhịn không được, cả người đều như ở trên đầu ngón tay anh: “Đừng…” cô van xin anh: “Bên trong thật là khó chịu…”

“Đừng như thế nào?”

Tương Linh mơ hồ: “Lập tức…”

Muốn nói gì đó, âm điệu lại đột nhiên tăng thêm càng khiến cho anh thêm phần động lực.

“Nói đừng mà lại rên dâm đãng như vậy.” Lâm Thanh Khải cố ý dụ dỗ cô: “Tôi không đóng cửa.”

Tương Linh ngay lập tức im bặt, cô cắn môi, những tiếng rên rỉ nhỏ vụn theo kẽ răng tràn ra bên ngoài.

“Quay mặt lại, hôn tôi.” Lâm Thanh Khải thấp giọng.

Tương Linh nghe lời quay đầu lại, môi liền bị anh mút lấy, hạ thân một đợt lại một đợt muốn cao hơn, cũng sắp tới cao trào, ngón tay cô nắm chặt lấy tay anh trắng bệch.

Lâm Thanh Khải cắn mút môi lưỡi của cô, tay trái cũng dò xét đi xuống, tìm được âm vật sưng lên, dùng đầu ngón tay kìm chặt lại, rất nhanh rút ra cắm vào giữa huyệt thịt đang gắt gao cắn.

Tiếng rên rỉ của cô bị anh nuốt lấy.

Mẹ nó thực nhanh, nếu là dương v*t thì lần này chắc chăn là bị cắn đến bắn.

Yêt hầu Lâm Thanh Khải chuyển động, gập đầu ngón tay.

Phía dưới huyệt thịt càng lúc càng siết chặt, d*m thủy không ngừng theo ngón tay anh mà tràn ra.

Lâm Thanh Khải dời môi.

“rất dễ chịt sao?” anh kéo thân cô tới, ôm tại trong ngực.

Hai đầu gối của Tương Linh dường như không còn khs lực, trán cô đăt trên bả vai anh, thấp giọng thở dốc.

Xương cốt Tương Linh đều đã có chút tê dại, phía dưới giống như vẫn còn đang giữ nguyên hình dạng như khi ngón tay anh tiến vào, hơi hơi co rút.

“Cực kỳ thoải mái.” Cô nhỏ giọng trả lời.

Lâm Thanh Khải cười cười: “Nhìn tôi nói.”

Mặt Tương Linh bỗng nóng lên.

Lâm Thanh Khải im lặng nhìn cô, trong mâu mắt dâng lên một đợt sóng ngầm.

Quần áo vẫn ngổn ngang, ngực vẫn trần truồng lộ ra hơn nửa, mơ hồ có thể nìn thấ dấu tay nắn bóp của anh. Bụng dưới anh căng thẳng, dơ tay đụng chạm môi của cô.

“Muốn anh liếm sao?”

Anh cầm tay cô kéo khóa quần, Tương Linh không hiểu ý ngẩng đầu, ánh mắt vô cảm, nhìn đến chiếc quần lót màu đen bị thứ thô cứng nhô ra, đỉnh đã có dấu vết ẩm ướt.

Trong lòng cô không lí do mà căng thẳng, mới chỉ đầu ngsn tay chạm ở đỉnh mà bên trong gốc đã giajajt giật.

“Lấy ra.” Lâm Thanh Khải cầm tay cô án lên mặt.

lòng bàn tay Tương Linh như bị phỏng.

côn th*t thực cứng, bốn phía vẫn là bừng bừng gân xanh, Rõ ràng không phải lần đầu tiên thấy, nhưng vẫn lại là giống như trực tiếp lọt vào trong mắt.

Thân thể không khỏi không nhớ lại cảm giác bị nó cắm đi vào lần trước, cô để sát vào, dùng đầu lưỡi thăm dò chạm nhẹ.

Mềm mềm trơn bóng, Lâm Thanh Khải nhịn không được thở dài một tiếng.

” Thật sướng…” anh nắm lấy tóc cô: “Há mồm ngậm vào toàn bộ đi.”

Lần thứ hai mà thôi, động tác của Tưởng Linh còn có chút không quen. Lâm Thanh Khải rất có kiên nhẫn dạy cho cô, giọng nói mất tiếng, mang theo ức chế không thở nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận