Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đồ dối trá!”
Không phải đồ lừa đảo sao? Rõ ràng đã ướt thế này rồi mà còn nói không? Hắn dùng hai ngón tay tách cánh bướm thẹn thùng kia ra, tìm được hạt châu nhỏ thẹn thùng bên trong, ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy nọ rồi nhéo một cái.
Cơ thể trinh nữ vô cùng nhạy cảm, dưới sự trêu chọc của hắn, hạt châu nhỏ hồng hào mềm mại nhanh chóng đứng thẳng, nơi riêng tư chưa từng được thăm viếng chảy nước suối róc rách, làm ướt ngón tay của Tả Triều Chi, thậm chí còn phát ra tiếng nước.
“Ướt đẫm như vậy, không phải là trời sinh thích được người yêu thương sao?” Ngón tay Tả Triều Chi đảo qua nơi đã sưng tấy, sức lực vừa phải, nhanh chóng đưa Đường Miên lên đỉnh sung sướng.
“Ưm…” Khoái cảm tràn ngập ập tới, trong đầu Hứa Đường Miên như hiện lên một màn pháo hoa lộng lẫy, cả người nhẹ bẫng như đang trên mây, nàng bất giác ngửa ra sau, đôi mắt xinh đẹp khép hờ, mất đi tiêu cự, cánh mũi khẽ động, môi đào khẽ mờ, rên rỉ không ngừng.
Âm hộ đầy đặn hồng hào xinh đẹp, dục vọng đã hoàn toàn được thiêu đốt, hạt châu nhỏ đã đạt tới giới hạn dưới sự kích thích của hắn, hơn nữa còn phiếm lên một tầng nước kiều diễm, hắn tăng thêm sức lực trên tay, hài lòng khi nghe được tiếng rên rỉ thoải mái của Đường Miên.
Đôi chân thon dài của nàng duỗi thẳng, lộ ra đường nét duyên dáng gợi cảm, hai chân tách ra một cách tự nhiên, rộng mở phơi bày nơi riêng tư xấu hổ trước mặt hắn.
Cửa huyệt vốn đang khép chặt giờ này khép khép mở mở như là chuẩn bị cho cuộc xâm lược tiếp theo, Tả Triều Chi rất hài lòng với phản ứng của cơ thể nàng, dù nàng có tỏ vẻ xa cách hay không tình nguyện đi chăng nữa, lần nào nàng cũng nở rộ dưới thân hắn, run rẩy vì hắn, sung sướng vì hắn.
Cảm giác ngứa ran truyền từ nơi Tả Triều Chi xoa nắn, ánh mắt Đường Miên có hơi mơ mang, bộ ngực sữa run rẩy theo tiếng thở hổn hển của nàng.
“Ha a…” Lúc nàng đang thở gấp, một ngón tay lặng lẽ đút vào trong huyệt nhỏ, hắn chỉ đút vào khá nông, Tả Triều Chi am hiểu cách chơi đàn, hắn luôn cảm thấy Hứa Đường Miên là cây đàn hắn thích nhất, có thể tạo ra một bản nhạc động lòng người dưới ngón tay hắn, cũng có thể hút mất linh hồn hắn.
Hắn chơi đùa với nơi ngọt ngào này, xoa nắn khiến hai mép thịt dính đầy mật dịch, ngón trỏ búng nhẹ lên hạt châu đã lộ ra ngoài, âm vật vốn đã đạt tới cực khoái bỗng nhiên lại chịu kích thích, cả cơ thể như muốn nổ tung, cơ thể mềm mại mảnh khảnh của Hứa Đường Miên run lên vì sung sướng.
Tả Triều Chi biết cơ thể nàng đã sẵn sàng, hắn cởi dây quần, quái vật hung dữ bên trong lập tức nhảy ra, thứ đó đã phấn chấn oai hùng từ lâu, lỗ chuông rỉ dịch bóng loáng, hoàn toàn sẵn sàng lâm trận, hò hét muốn vào trong nơi ấm áp kia để chinh phạt.
Vóc dáng Tả Triều Chi cao lớn, vật dưới thân cũng không thể xem thường, ánh mắt Đường Miên lơ đãng quét “người bạn cũ” có thể mang tới cả sung sướng lẫn đau khổ cho nàng.
Quy đầu to gần bằng quả trứng gà nhỏ, hình như còn thô to hơn cả cổ tay của nàng, vừa dài vừa thô, kinh mạch tràn đầy, đáng sợ quá, cảm giác bị xé rách khi nó chui vào trong cơ thể nàng lại lần nữa hiện lên rõ ràng.
Tuy đã sống lại một đời nhưng Hứa Đường Miên vẫn nhớ rõ sự đau đớn của lần đầu tiên. Lần đầu của bọn họ có cảm giác ép buộc, lúc nàng chưa chuẩn bị sẵn sàng thì “nó” đã chui vào bên trong hoàn toàn, giống như muốn xé rách linh hồn của nàng luôn vậy.
Quá trình ấy đau rát, sau khi làm xong, âm hộ của nàng cũng bị hắn làm cho sưng tấy, không thể đi lại suốt ba ngày trời.
Sợ hãi không dễ vượt qua, Hứa Đường Miên căng thẳng, nhắm mắt lại, cả người run lên, thoạt nhìn trông như đang sợ hãi và không cam lòng.
Đôi mắt chất đầy dục vọng của Tả Triều Chi tối đi, thân mật với Hứa Đường Miên khiến hắn sung sướng, nhưng sự kháng cự của nàng lại khiến trái tim hắn nóng như lửa đốt, sự dày vò này giống như gông cùm xiềng xích, như là quá khứ đeo bám khiến hắn bi phẫn, khiến hắn phát điên.
“Mở mắt ra, nhìn ta!” Giọng nói Tả Triều Chi lạnh như băng, Đường Miên mở to mắt, hai người bốn mắt nhìn nhau, nàng bị ánh sáng tăm tối trong mắt hắn cuốn lấy, giây phút đó, cuối cùng nàng cũng chắc chắn được một điều, A Triều của nàng cũng giống nàng, sống lại đời này.
Lúc hôn nhân của họ mới vừa bắt đầu, tuy rằng trải qua không ít khúc mắc và cãi vã, nhưng hắn vẫn có thể duy trì thái độ tích cực và lạc quan.
Nhưng chính nàng, nàng đã từng chút một dập tắt ánh sáng trong mắt hắn, trước khi đời trước kết thúc, ánh mắt hắn đã hận đời như thế, tràn đầy oán khí, nhưng cho dù hắn có oán hận thế nào thì cũng chưa từng từ bỏ nàng.
Đời trước, nàng lấy nỗi đau của hắn làm niềm vui, nhưng bây giờ, nàng không muốn thấy hắn như vậy nữa.
Trong nháy mắt Hứa Đường Miên thất thần, đáy mắt xuất hiện chút hơi nước đều bị Tả Triều Chi thấy rõ, nước mắt đau lòng đó với Tả Triều Chi mà nói là biểu hiện của sự ghê tởm.
Hắn mặc kệ sự bi thương đi kèm với phẫn nộ trong đáy lòng, mở rộng hai chân nàng ra, gần như tách thành một đường thẳng, cơ thể Đường Miên lúc này không chịu nổi, nàng đau đớn nhíu mày, hai chân bị bàn tay thô ráp đè ép, căn bản không có đường lui.
“Hức…” Quy đầu đặt trên cái lỗ chưa từng bị mở rộng, huyệt nhỏ non nớt trinh nguyên kề cận với quái thú khổng lồ sắp xâm chiếm, như là nhẹ nhàng hôn liếm, lấy lòng. Mặc dù huyệt nhỏ đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng nhất thời vẫn không thể nuốt chửng gã khổng lồ trong thời gian ngắn.
“Không được, to quá, to quá… không vào được…” Chỉ mới nửa quy đầu cũng đã khiến nàng cảm thấy bị xé rách, nếu như…
“Đừng lộn xộn.” Tả Triều Chi cũng không chịu nổi, tiến không được mà lui không xong.
Hắn hít sâu một hơi, “Chịu đựng chút nhé.” Vừa dứt lời, Đường Miên còn chưa kịp phản ứng lại, cảm giác đau đớn xé rách từ dưới thân đã truyền đến.
Tả Triều Chi ưỡn thẳng lưng, tàn nhẫn đút sâu vào trong, tuy rằng đã có rất nhiều mật dịch bôi trơn, nhưng lần đầu tiên đóa hoa nhỏ cũng không thể chịu đựng nổi sự xâm lấn của vị vua mạnh mẽ này.
Tầng tầng lớp lớp thịt mềm bị đẩy ra, huyệt nhỏ co rút lại vì kinh hãi, bao trọn lấy hắn, hút lấy hắn khiến hắn vừa đau đớn vừa thoải mái.
“A a…” Đã biết là sẽ đau, Đường Miên đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ sớm nhưng vẫn đau tới mức nhíu mày.
“Đừng kẹp chặt…” Tả Triều Chi cắn răng thở khẽ, động nhỏ của trinh nữ là nơi cực lạc mất hồn, có thể khiến người ta đầu hàng bất cứ lúc nào. Tả Triều Chi của đời trước đã làm với nàng rất nhiều lần, nhưng đời này, cơ thể của hắn vẫn là một xử nam, không có kỹ thuật, nơi vừa được khai trai kia lại không biết cố gắng, nhẫn nhịn lắm mới không bị bắn sớm.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Tả: Sướng quá đê… nhưng mà sao nhanh thế???????
Tiểu Hứa: Ahhhh… Của phu quân lớn quá…

Bình luận (0)

Để lại bình luận