Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Săn Người Trong Rừng Rậm
Sau màn “làm nóng” kinh hoàng trên đỉnh núi, Chủ nhân dường như tâm trạng tốt hơn hẳn. Hắn tháo bỏ gông cùm, lau sơ người cho Thế Du. Phần thưởng cho sự ngoan ngoãn của nàng là được tháo bỏ trứng rung trong người khi xuống núi.
Tuy nhiên, đường về không bao giờ là dễ dàng. Họ dừng chân tại trạm nghỉ đầu tiên – một khu công viên nhân tạo giữa rừng với những ngôi nhà gỗ và các chướng ngại vật mô phỏng chiến trường.
Tại khoảng sân rộng trước một ngôi nhà gỗ lớn, ba gã đàn ông to lớn như hộ pháp đang đứng đợi. Họ mặc vest đen, đeo kính râm, cơ bắp cuồn cuộn như muốn xé toạc lớp vải áo. Trông họ chẳng khác nào những cỗ máy giết người, lạnh lùng và tàn nhẫn.
“Chào mừng đến với trò chơi tiếp theo: Trốn tìm cùng thú dữ,” Chủ nhân nhếch mép, tháo còng tay cho Thế Du nhưng lại thay bằng một bộ xiềng xích chân bằng kim loại nặng trịch. Tuy không khóa chặt hai chân lại với nhau, nhưng sức nặng của nó cũng đủ khiến nàng khó khăn khi di chuyển.
Hắn ném cho nàng một chiếc váy công sở bó sát, loại vải rẻ tiền dễ rách.
“Luật chơi rất đơn giản,” hắn nói, giọng điệu như đang đùa giỡn với tử thần. “Em có 120 giây để chạy và trốn trong khu vực này. Sau đó, cứ mỗi phút, tôi sẽ thả một ‘thợ săn’ ra. Nếu bị bắt… hừm, em biết điều gì sẽ xảy ra rồi đấy. Lũ chó săn của tôi đã bị bỏ đói mấy ngày nay rồi, chúng nó thèm khát ‘thịt tươi’ lắm.”
Thế Du nghe mà lạnh toát sống lưng. Bị ba gã khổng lồ này bắt được ư? Nàng thà chết còn hơn.
“Còn nếu em trốn được cho đến khi mặt trời lặn mà không bị ai tìm thấy, em sẽ thắng và có thưởng. Bắt đầu!”
Tiếng “Bắt đầu” vừa dứt, Thế Du hoảng loạn vơ lấy quần áo mặc vội rồi lao đi như tên bắn, mặc kệ tiếng xích chân leng keng va vào nhau. Nàng chạy thục mạng, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Trốn ở đâu? Đâu mới an toàn?
Hết 120 giây ngắn ngủi, nàng chui tọt vào một căn nhà gỗ nhỏ nằm khuất sau rặng cây, chui xuống gầm giường, nín thở chờ đợi. Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng tim đập của chính nàng.
“Cạch.”
Cánh cửa gỗ bật mở. Một bóng đen to lớn che khuất ánh nắng hắt vào. Không xong rồi!
Gã thợ săn đầu tiên bước vào, đôi giày da nện xuống sàn gỗ tiếng “cộp cộp” đầy đe dọa. Gã không cần tìm kiếm lâu, như thể khứu giác của loài thú đã đánh hơi thấy mùi sợ hãi của con mồi. Gã cúi xuống, lôi tuột Thế Du từ gầm giường ra như lôi một con mèo con.
“Không! Buông tôi ra! Làm ơn!” Thế Du hét lên, đấm đá loạn xạ.
Nhưng sức lực của nàng so với gã chẳng khác nào trứng chọi đá. Gã không nói nửa lời, lật úp nàng xuống giường, còng tay nàng ra sau lưng và khóa chặt chân nàng lại.
“Soạt!”
Tiếng vải rách toạc vang lên chói tai. Chiếc váy công sở mỏng manh bị gã xé nát, phơi bày tấm lưng trần và cặp mông tròn lẳn đang run rẩy. Gã thợ săn đè cả tấm thân hộ pháp lên người nàng, bàn tay to như cái quạt nan thô bạo bóp nát hai bầu ngực sữa, miệng hắn ngấu nghiến cắn vào vai, vào gáy nàng đau điếng.
“Aaa… cứu với… chủ nhân…”
Gã thợ săn tụt quần, để lộ “cây dùi cui” đen trũi, gân guốc. Hắn không dạo đầu, không bôi trơn, cứ thế nhắm thẳng vào hang động đang khô khốc vì sợ hãi của nàng mà ấn mạnh vào.
Cảm giác như bị xé toạc làm đôi. Thế Du hét lên trong tuyệt vọng, nước mắt trào ra. Gã đàn ông bắt đầu nhấp hông, ban đầu còn chậm rãi, sau đó tăng tốc như máy đóng cọc. Hắn dùng nàng như một món đồ chơi tình dục rẻ tiền, một công cụ để xả nỗi dục vọng bị kìm nén bấy lâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận