Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dấu Đánh Chủ Quyền Và Ký Ức Chia Ly
Cơn khoái cảm dồn dập như sóng thần ập tới, đánh tan mọi phòng tuyến cuối cùng của Lục Thanh Yến. Bên trong cơ thể anh như có ngàn vạn con kiến bò, ngứa ngáy và khao khát được lấp đầy, được giải tỏa.
“Tiểu Hách… Mạnh nữa… Bắn cho anh… A a a…!” Anh hét lên, hai chân quắp chặt lấy hông Tiêu Hách, móng tay cào rách da lưng cậu.
Tiêu Hách cũng đã đến giới hạn. Cậu cúi xuống, cắn mạnh vào hõm cổ trắng ngần của Lục Thanh Yến. Hàm răng sắc nhọn găm vào da thịt, mút mạnh tạo thành một dấu hickey đỏ bầm, như một con thú đánh dấu lãnh thổ của mình.
“Bắn… Em bắn chết anh…!”
Tiêu Hách gồng cứng người, thúc một cú cuối cùng thật sâu, chạm tới tận cùng tử cung, rồi giữ nguyên tư thế đó, bắt đầu xuất tinh.
Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn vọt ra, xối xả vào bên trong khoang bụng Lục Thanh Yến. Cảm giác nóng rực lan tỏa từ bụng dưới khiến Lục Thanh Yến giật nảy mình, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời, đôi mắt trợn ngược trắng dã vì khoái cảm cực độ.
Anh cảm nhận rõ ràng từng đợt, từng đợt chất lỏng của Tiêu Hách đang bơm đầy vào người mình, khiến bụng anh hơi chướng lên, ấm nóng và đầy ắp.
Sau một hồi lâu co giật, Tiêu Hách mới thở hắt ra, đổ gục xuống người Lục Thanh Yến. Cả hai nằm đó, mồ hôi nhễ nhại, hòa quyện vào nhau, tiếng thở dốc nặng nề vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Trong cơn mê man sau cao trào, ký ức chợt ùa về trong tâm trí Lục Thanh Yến.
Đó là một buổi chiều mùa thu ảm đạm nhiều năm trước.
“Mình chia tay đi, Thanh Yến.”
Lý Lăng Trí đứng dựa lưng vào tường, trên môi vẫn nở nụ cười nửa miệng quen thuộc, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến xa lạ. Hắn nói lời chia tay nhẹ bẫng như bàn chuyện thời tiết.
Lục Thanh Yến đứng đó, ôm chồng sách trên tay, gió thu thổi bay mái tóc đen mềm. Anh nhìn người đàn ông mình đã dành cả thanh xuân để yêu, trái tim thắt lại nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản đến đau lòng.
“Ừ.” Anh chỉ đáp lại một từ, rồi quay lưng bước đi, không một lời níu kéo, không một giọt nước mắt.
Nhưng Lý Lăng Trí đã đuổi theo, nắm chặt lấy tay anh, gằn giọng: “Lục Thanh Yến, cậu là đồ không có trái tim.”
“Ưm…” Lục Thanh Yến khẽ rên, tỉnh lại từ giấc mơ. Cơn đau nhức từ hạ bộ kéo anh về thực tại.
Anh mở mắt, thấy mình vẫn đang nằm trong vòng tay Tiêu Hách. Trời đã tờ mờ sáng. Cậu nhóc này vẫn chưa rút ra. “Cậu nhỏ” của Tiêu Hách sau khi bắn xong vẫn còn bán cương, nằm lười biếng bên trong cơ thể anh, nút chặt lấy lối vào để tinh dịch không chảy ra ngoài.
Lục Thanh Yến khẽ cựa quậy, định đẩy Tiêu Hách ra. Nhưng vừa cử động, “thứ đó” bên trong lại giật giật, rồi từ từ cương cứng trở lại, trướng to lên ngay trong bụng anh.
“Tiêu Hách…” Anh hoảng hốt gọi.
Tiêu Hách mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn anh chằm chằm, không hề có vẻ ngái ngủ. Cậu nhếch mép cười, hôn lên chóp mũi anh:
“Chào buổi sáng, Daddy. Em bé của em lại đói rồi sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận