Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời tiết càng ngày càng lạnh. Mấy năm trước, Trì Dao còn chú trọng vẻ ngoài, mùa đông vẫn mặc váy ngắn khoe chân. Giờ thì cô không dám, nên mặc bao nhiêu thì mặc bấy nhiêu.

Khi còn nhỏ thể chất cô rất kém, sau này kiên trì chạy bộ mới khá hơn. Vì sự cố lần trước, đã rất lâu cô không ra ngoài chạy. Trận ốm này, có lẽ liên quan đến việc lười vận động.

Mấy hộp canh Giang Diễm nhờ người đưa tới dường như rất hữu dụng. Qua vài tối, chứng tay chân lạnh ngắt của cô cũng đỡ hơn.

Hôm nay canh lại được đưa tới. Trì Dao uống xong, lấy di động, nói với Giang Diễm: “Tiền canh mấy ngày nay tốn không ít, tôi chuyển khoản cho cậu.”

“Không cần.” Giang Diễm nói đây là chỗ dì Quý Nhuế giới thiệu, bạn cũ của dì nên không lấy tiền.

Trì Dao không muốn thiếu ân tình, cô trả lời: “Vậy khi nào rảnh, tôi mời cậu và dì nhỏ một bữa cơm nhé?”

Nhưng chưa kịp đợi đến lúc rảnh, hai ngày sau, Trì Dao lại ngẫu nhiên gặp Quý Nhuế.

Hôm đó, tan làm, Trì Dao cùng Diêu Mẫn Mẫn hẹn đi massage.

Sau khi vào phòng, thay đồ xong, Trì Dao ghé vào giường, câu được câu không nói chuyện phiếm với Diêu Mẫn Mẫn.

Diêu Mẫn Mẫn kể chuyện giữa cô và nam diễn viên kia. Hai người mới quen hai, ba tháng, vẫn đang ở giai đoạn mập mờ, không có tiến triển.

Trì Dao nói: “Không được thì đổi người khác.”

“Không được, tớ còn chưa ‘nếm’ thử hương vị của hắn đâu.”

Trì Dao nghẹn cười, nghe Diêu Mẫn Mẫn nói rất nghiêm túc: “Cậu đừng cười, tớ nói thật đấy.”

Diêu Mẫn Mẫn không phải lần đầu chơi trò “tỷ đệ luyến” thế này. Hơn một nửa đối tượng của cô đều nhỏ tuổi hơn cô.

Đừng nhìn chàng trai kia có vẻ thành thạo, thực ra hắn cũng vừa tốt nghiệp, đích thị là một “tiểu thịt tươi”.

Trì Dao còn nhớ bạn trai cũ của Diêu Mẫn Mẫn lớn hơn cô ấy hai tuổi, nhưng cô nàng không vừa ý, chỉ nói: “Đúng là mấy em trai nhỏ vẫn tốt hơn.”

Em trai nhỏ thì tốt ở điểm nào chứ?

Trì Dao chợt nghĩ đến Giang Diễm.

Trong khoảng thời gian này, vì mấy bát canh mà quan hệ giữa họ thân thiết hơn không ít. Cô và Giang Diễm mỗi ngày đều ở cạnh nhau hơn nửa giờ.

Có khi ở nhà cô, có khi ở nhà hắn.

Qua lại nhiều, khó tránh khỏi những tình huống khó xử.

Mới hôm qua, canh được đưa tới, Trì Dao sang gọi Giang Diễm. Nhà hắn không đóng cửa, hẳn là vừa về, giày còn vứt bừa ở cửa.

“Giang Diễm?”

Cô gọi nhưng không ai đáp.

Trì Dao đoán hắn đang trong phòng vệ sinh, định trở về nhắn tin. Vừa xoay người, phía sau liền truyền đến giọng nói.

“Làm sao vậy?”

Cô không nghĩ ngợi, quay đầu lại.

Đập vào mắt là thân thể hoàn mỹ của chàng trai.

Trì Dao không phải cô gái nhỏ, chưa nói tới thẹn thùng, nhưng kinh diễm thì chắc chắn là có.

Hắn rất trắng, làn da trắng đến phát sáng, càng tôn lên vẻ sạch sẽ. Dáng người không hề gầy yếu, cơ bắp săn chắc, đường nét rõ ràng như được tạc tượng.

Tuyến nhân ngư hoàn hảo chạy dọc xuống, biến mất sau mép khăn tắm quấn hờ hững, khiến người ta không khỏi suy nghĩ sâu xa.

Trì Dao phải thừa nhận, trong khoảnh khắc đó, cô thèm muốn cơ thể hắn.

Thèm đến mức… đêm đó cô gặp mộng xuân.

Cô mơ thấy có người quỳ gối dưới thân mình, vuốt ve đôi chân từ dưới lên. Cảm giác giống như kiến bò, ngứa ngáy khó chịu, khiến cô bất giác dạng chân ra.

Váy ngủ mỏng manh dưới lòng bàn tay nóng rẫy của người đó trở nên vô dụng, bị hắn kéo lên tận hông.

Quần lót chưa cởi, lại ướt đến mức gần như trong suốt.

“Trì Dao, chị chảy nhiều nước quá.”

Thanh âm này quá mức quen thuộc. Trì Dao nghi hoặc cúi đầu, nhìn thấy rõ ràng gương mặt Giang Diễm.

Bóng tối chia khuôn mặt hắn thành hai nửa, một ngây thơ, một tà mị.

Lúc hắn cười, trong mắt còn mang theo tia sáng.

Giống như bị ma xui quỷ khiến, cô nói: “Cậu thật không lễ phép…”

Giang Diễm cong ngón tay, xoa nắn nơi cấm địa nóng ướt. Đầu ngón tay khuấy động, cúc huyệt co lại, kéo môi âm hộ thêm mở rộng.

Mật dịch trào ra càng nhiều.

“Có phải không?” Hắn chậm rãi kéo quần lót của cô xuống. “Em còn có thể không lễ phép hơn nữa. Chị có muốn biết không?”

Trì Dao chấn động. Cô gập chân lại, năm ngón tay siết chặt, xuyên qua mái tóc hắn.

Đầu lưỡi Giang Diễm vô cùng linh hoạt. Hắn bắt đầu hôn lên nơi mẫn cảm nhất.

Cô phát ra tiếng rên rỉ, hoà cùng tiếng nước “tấm tắc” khi môi lưỡi giao hoan.

Trong mơ, cô dường như đã cao trào.

Sau khi tỉnh lại, thứ kẹp chặt giữa hai chân chỉ là một chiếc gối ôm.

Lúc tỉnh giấc, cổ họng Trì Dao khô khốc, mùi hương trong nhà làm cô thấy hoảng hốt, không tự nhiên mà vặn vẹo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận